Thứ Năm, 11 tháng 10, 2012

[Từ thứ nữ đến hoàng hậu] Chương 43 : Thử thách ta


Phương Hàm trầm tư chốc lát lại hỏi: "Nếu là tiểu thư Tang phủ, tại sao rơi vào tình trạng này?"

Ta cười khẽ nói: "Không được yêu thương thì như vậy"

Họ khinh thường ta, chế nhạo ta, người cha cho con mình đi làm thiếp mà còn nói là may mắn.

Nàng phất tay áo: "Trong cung, cũng có phi tử không được sủng ái."

Ta gật đầu, ta biết.

Nàng liếc nhìn ta nói: "Nha đầu, trong cung này tưởng chừng như yên tĩnh nhưng có nhiều chuyện ngươi không thấy thôi. Ngươi nghĩ rằng để hoàng thượng sủng ái dễ sao? Chuyện Như Mộng, chắc là ngươi biết rõ hơn ta."

Nàng nhắc tới Như Mộng mà giọng nói vẫn bình thường lãnh đạm, chẳng có chút lo lắng không yên nào.

Ta cũng không giấu nữa, ngẩng đầu lên hỏi nàng: "Vậy ngươi nghĩ Như Mộng quả thật đã dùng trăm phương ngàn kế để tiếp cận hoàng thượng sao?"

Phương Hàm nhìn về phía xa sau lưng ta, nói: "Ta nghĩ sao không quan trọng, quan trọng là ngươi phải nhìn gương đó mà suy ngẫm." nói xong, nàng bước về phía thiên điện
"Cô cô!" Ta đứng dậy đuổi theo.

Nàng đột nhiên dừng chân khiến ta đang bước vội tới suýt đụng phải, nghiêng người nhìn ta. Ở khoảng cách gần, vết sẹo trên mặt nàng trở nên dữ tợn lạ thường làm ta hơi chùn bước. Nàng dường như nhận thấy, khẽ cười nói: "Ở đây, không có quyền lực, sẽ không tự bảo vệ được chính mình." Nàng chỉ vào vết sẹo trên mặt "Như vậy là nhẹ rồi"

Nhìn ta đang khiếp hãi, nụ cười của nàng biến mất xoay người đi về phía trước.

Ta tự nhéo tay mình kêu to: "Ta không sợ!". Chẳng phải chỉ là tranh thủ tình cảm thôi sao, ta đã có gan tiến cung sao lại sợ?

Bước chân nàng hơi chậm lại, cuối cùng nói: "Vậy tới đây."

Nét mặt nàng tĩnh lặng, dưới ánh nắng giữa trưa như càng thêm xa xôi. Gió thổi tới làm tóc ta bay loạn lên nhưng trái tim của ta dần dần sáng tỏ. Ta mạnh dạn gật đầu, bước nhanh tới đi theo nàng

Trở lại thiên điện, ta mới biết Thiên Phi được phong là tài nhân còn Thiên Lục được phong là mỹ nhân. Thấy ta trở lại, nàng không kìm được tức giận xông tới định tiếp tục dạy dỗ ta.

Theo bản năng ta trốn sau lưng Phương Hàm nhưng nàng vẫn không chịu buông tha, tay vung lên muốn đánh.

"Phi tiểu chủ, xin dừng tay." Phương Hàm cản phía trước ta, nhìn nàng nói.

Thiên Phi giật mình, nhìn nàng với vẻ không tin được, nhưng cũng chỉ một lát, nàng lại kiêu ngạo chỉ vào ta nói: "Ta đang dạy dỗ nha đầu của mình, mong cô cô không nên quan tâm đến!" Nói rồi, lại muốn xông tới.

Ta trừng mắt nhìn nàng. Phương Hàm ra mặt cho ta, nàng còn dám ương bướng sao? Dù gì nàng cũng chỉ là một tài nhân mới tiến cung, sao dám coi thường Phương Hàm

Phương Hàm vẫn bình thản nói: "Tiểu chủ dạy nha đầu của mình, Phương Hàm tất nhiên không can thiệp. Nhưng tiểu chủ muốn làm vậy cũng nên nhìn xem đang ở đâu mới tốt."
Nghe nàng nói như thế, mặt Thiên Phi biến sắc. Thiên Lục vội nói: "Cô cô, tỷ muội chúng ta mới vừa vào cung, còn có rất nhiều chỗ không hiểu. Mong cô cô vui lòng chỉ giáo."

Phương Hàm nói: "Tiểu chủ quá lời, Phương Hàm còn phải báo cáo cho hoàng thượng, xin cáo lui trước." Nàng nhìn ta một cái, xoay người rời đi.

Ta nóng nảy, kéo nàng gọi: "Cô cô!"

Không phải nàng định lấy ta từ tay Thiên Phi sao, sao lại đi?

Nàng nhẹ đẩy tay ta, khẽ nói: "Ở đây không ai có thể bảo hộ ngươi trừ chính ngươi." Giọng nàng rất khẽ, ta nghe câu được câu chăng

Đến khi bóng dáng nàng đã khuất sau cánh cửa, ta vẫn đang ngẫm nghĩ lời nàng nói
Không ai có thể bảo hộ ta...

Phương Hàm muốn thử thách ta sao?

[Từ thứ nữ đến hoàng hậu] Chương 42 : Nhờ cô cô dạy dỗ


Phương Hàm nhìn ta một lát, ánh mắt trở nên bình thản, quay người nói: "Đi theo ta."
Trong lòng ta chấn động, không biết ý nàng là gì, nhưng nàng đã gọi thì ta phải đi.

Lúc ngang qua Cúc Vận ta nhìn nàng đầy coi thường tựa như muốn nói trước đây Phương Hàm chưa bắt tội thì lần này cũng vậy, vận may của ta vẫn còn rất tốt.

Ta đi theo Phương Hàm đến một nơi thật yên tĩnh, nàng mới dừng lại. Ta đứng lại thì phát hiện ra chốn này yên lặng tĩnh mịch vô cùng, ta biết nàng sẽ không trách phạt ta, nếu không đã không đưa ta đến nơi này.

Nàng quay người lại, tỉ mỉ quan sát ta nhưng cũng không nói lời nào.

Ta bị nàng săm soi, lòng hơi bất an, nhẹ cúi đầu.

Ta nghĩ rằng nàng muốn hỏi chuyện tối hôm đó, nhưng không nghĩ nàng lại hỏi: "Ngươi tên gì?"

Hơi ngạc nhiên nhưng ta cũng nhu thuận đáp: "Tang Tử."

"Tang Tử? Duy tang cùng tử, tất cung kính chỉ", nói câu đó, trên mặt nàng vẫn chỉ là thần thái bình thản.

Nhưng lòng ta thì rung động, ánh mắt sáng lên bước tới gật đầu nói: "Vâng. Là nương ta đặt tên." Ký ức ba năm trước lúc Tô Mộ Hàn nói ý nghĩa tên của ta vẫn còn nguyên vẹn.

Có lẽ, vì câu nói đó mà hảo cảm của ta với Phương Hàm tăng thêm ít nhiều.

Nàng cũng không nói gì thêm về tên của ta nữa, chỉ nói: "Ở trong cung, lúc nói chuyện, ngươi phải xưng là nô tỳ"

Ta run lên, le lưỡi: "Nhưng ta không thích."

Sắc mặt của nàng trầm xuống: "Không phải ngươi không thích thì được."

Giọng nàng có phần gay gắt khiến ta hơi hoảng lên, nhưng chỉ giây lát lại trở nên ôn hòa, nàng ho khẽ một tiếng nói "Chữ nô tỳ không làm cho người ta trở nên thấp kém."

Ta ngơ ngẩn nhìn nàng, ta chưa bao giờ biết thì ra sự cao ngạo có thể được diễn tả bằng vẻ nhẹ nhàng tinh tế như thế. Phải chăng Phương Hàm muốn cho ta hiểu, lòng kiêu hãnh và sự ẩn nhẫn vẫn có thể cùng tồn tại

Thực ra những chuyện này Tô Mộ Hàn đều đã dạy ta.

Nhưng ta không hiểu vì sao nàng lại nói điều đó với ta.

"Còn nữa." Nàng nhì về phía phía xa xa, hơi cúi đầu nói, "Đừng tưởng rằng việc ngươi làm trong cung sẽ không có ai biết."

Giật mình, quả nhiên nàng biết.

Ta cũng cúi đầu. Dù nàng không nói ta cũng biết, Hạ Hầu Tử Khâm không hề đơn giản.
Ngay cả khi đang yêu đương cùng nữ nhân, tinh thần hắn cũng không có giây phút nào lơi lỏng. Nghe hơi thở của hắn ta không nhận thấy sự thương yêu mà chỉ có bá đạo và lạnh lùng.

Ta bỗng quỳ xuống, mở miệng nói: "Mong cô cô chỉ giáo!"

Nàng cười nhẹ, đỡ ta đứng dậy nói: "Thật ra ngươi là một nữ nhân thông minh."
"Không, ta không thông minh." Ta lắc đầu, ta còn quá non nớt, ta cần sự giáo dục của nàng.

Buông tay ta ra nàng hỏi: "Vì sao?"

"Vì chính ta." Ta không phải là người vĩ đại có thể vì người khác, ít nhất là trong lúc này.
Nghe ta nói thẳng ra như vậy nàng hơi kinh ngạc nhưng rất nhanh lấy lại bình tĩnh hỏi: "Ngươi có quan hệ gì với Tang phủ thành Đông?"

Nhìn nàng, ta càng lúc càng yên lòng. Từ nàng ta nhìn thấy hình bóng Tô Mộ Hàn. Tô Mộ Hàn không dạy người không nguồn gốc, chắc Phương Hàm cũng vậy, ngẫm nghĩ, ta thành thực trả lời: "Tang lão gia là cha ta"

Trong mắt nàng cũng không thấy nhiều kinh ngạc, có lẽ nàng đã đoán được phần nào. Nhưng ta lại khẩn trương. Nếu nàng không đồng ý thì ta phải làm gì? Dù sao ở trong cung, chuyện của mình bị lộ ra như vậy cũng không phải là chuyện tốt.

[Từ thứ nữ đến hoàng hậu] Chương 41 : Không ai cao quý hơn ai


Nàng đẩy tay Thiên Lục ra, bước nhanh tới, xoắn tóc của ta, kéo mạnh.

Ta đau đến tái người nhưng nàng không buông tay, quát: "Tiện nhân. Ngươi cho rằng ngươi tiến cung thì có thể làm gì? Đã mang thân phận thấp hèn thì cuộc sống cũng chỉ là đê tiện! Đừng nghĩ ngươi may mắn mà không an phận. Ngươi dám nghĩ mình sẽ trở thành phượng..."

"Tỷ!" Thiên Lục nhào tới che miệng nàng lại, nháy mắt với nàng, Thiên Phi mới biết chính mình đã lỡ lời. Nàng càng tức giận, tay nắm lấy tóc ta càng mạnh, nghiến răng nghiến lợi nói: "Muốn làm nô tỳ, tốt! Vậy cả đời ngươi chỉ có thể làm nô tỳ!" rồi thô bạo đẩy ta ngã xuống đất, nhổ một ngụm nước miếng mới chịu buông.

Nhìn các cung tỳ đứng bàn tán náo nhiệt, ta cảm thấy buồn cười. Chiêu này của Thiên Phi coi như chó ngáp phải ruồi khiến cho tâm tư các cung tỳ bị đánh động, chí ít cũng giảm bớt suy nghĩ khác. Nhưng các nàng sao biết được, Thiên Phi tức giận đối xử với ta như thế là vì câu nói kia của Phương Hàm.

Thiên Phi dạy dỗ ta một hồi, sắc mặt tươi lên. Ta muốn cười, phải chăng nàng cảm thấy vui sướng vì mười lăm năm qua, chưa bao giờ được cao hứng như lúc này, có thể tự tay đánh ta.

Công công đến gọi các tú nữ nhập điện, nàng liếc mắt nhìn ta dặn Cúc Vận: "Trông kỹ ả."

Ta đứng thẳng người, lấy khăn ra, nhẹ nhàng lau khóe miệng. Cúc Vận cười cười, nói: "Ngươi hối hận sao?"

"Hối hận cái gì?" Ta nhìn nàng, lạnh lùng hỏi.

Nàng không nghĩ tới ta sẽ trả lời như vậy, sửng sốt: "Hối hận vì bỏ lỡ cơ hội gả vào Cố phủ để bây giờ phải làm cung tỳ trong cung?"

Ta cười lạnh một tiếng, gả vào Cố phủ làm gì? Thiếp?

Tất cả bọn họ chỉ muốn thấy ta sống một cuộc đời hèn mọn. Nhưng ta sẽ không như thế. Tang Tử ta, chắc chắn sẽ được vạn dân kính ngưỡng!

"Cười gì?" Cúc Vận khinh khỉnh, miệng giật giật nói, "Ngươi nghĩ xem sau này ở trong cung cuộc sống của ngươi có thể tốt sao?". Ánh mắt của nàng đầy vẻ vui sướng khi người khác gặp họa. Kỳ thực, nàng không cần nói ta cũng biết, Thiên Phi sẽ không bỏ qua.

"Không nói được gì sao? Ta biết, ngươi đang cầu khẩn cho Đại tiểu thư không được chọn phải không?" Cúc Vận nhíu mày hỏi.

Ta liếc nhìn nàng, bỗng nhiên tiến tới tát cho nàng một cái.

Nàng sợ ngây người, tay ôm bên má bị ta đánh, mở to mắt nhìn

Ta hừ lạnh một tiếng, xoay người.

Ta cần gì phải mong Thiên Phi trượt tuyển. Ngược lại, ta rất hi vọng hoàng đế để ý nàng, như vậy ta mới có cơ hội tiếp cận Hạ Hầu Tử Khâm.

Cúc Vận muốn xông tới nhưng cung tỳ bên cạnh vội giữ nàng lại, nàng kêu to: "Buông ta ra! Buông ra!"

Buông nàng thì sao? Ta cũng đã từng là dã nha đầu, nàng cho rằng ta sẽ không dám đánh nhau?

"Cãi lộn ở đây còn ra thể thống gì!"

Mọi người nghe tiếng quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Phương Hàm đứng nghiêm trang ở cửa, đôi mắt phượng hơi khép lại lạnh lùng nhìn tới, ra hiệu cung tỳ buông Cúc Vận ra. Cúc Vận khẽ cắn môi, cũng không dám lỗ mãng.

Phương Hàm chậm rãi tiến lên, nhẹ giọng nói: "Nơi đây là Ung Hòa điện, bây giờ hoàng thượng đang ở ngay chính điện, các ngươi muốn chết sao?"

"Cô cô!". Cúc Vận "Ùm" một tiếng quỳ xuống, chỉ vào ta nói, "Là ả đánh trước người, cô cô, là ả muốn gây sự!" Một tay nàng che mặt, ánh mắt nhìn ta tràn đầy phẫn hận.

Phương Hàm ngoái đầu nhìn lại ta, hỏi: "Chuyện gì?"

Tay nắm chặt trong áo, ta hít một hơi, thong dong nhìn nàng: "Có phải cô cô nói, ở trong cung này chẳng ai biết ngày sau thế nào, vì thế không ai cao quý hơn ai, càng không nên trước mặt người khác mà vênh vang tự đắc không thưa cô cô?"

[Từ thứ nữ đến hoàng hậu] Chương 40 : Trừng phạt ta


Ngày hôm sau, đại lễ tuyển tú bắt đầu.

Phương Hàm chưa tới, chỉ có một vị công công tay cầm phất trần, gương mặt già nua đầy nếp nhăn vẻ ngạo mạn, đôi mắt lim dim như chẳng muốn nhìn chúng ta lấy một cái nói miễn cưỡng: "Chút nữa gặp tiểu chủ, các ngươi chỉ yên lặng hầu hạ, chớ nói một lời nào!"

"Nô tỳ biết." Ta trả lời theo mọi người, nhìn Cúc Vận bằng ánh mắt trào phúng.
Ta đứng thẳng người, yên lặng theo sát phía sau một cung tỳ. Cúc Vận bước nhanh tới, đẩy nhẹ một cái đứng chặn ngay trước mặt. Ta nghiến răng. Nàng thực sự đã quá đáng rồi, dám coi thường ta như vậy

Ánh mắt công công kia chậm rãi quét tới, ta hít sâu một hơi. Ta không làm náo loạn, không có nghĩa là ta sẽ bỏ qua.

Các cung tỳ đều một mực yên lặng.

Ta nhu thuận cúi đầu. Mặt đất dưới chân sạch sẽ, dưới trận mưa hôm qua càng trở nên sáng bóng, tựa như có thể soi mặt người. Ta khẽ chạm lên mặt có xức nước thuốc nhưng không ai biết.

Nước thuốc này rất kỳ diệu, xóa không được nhưng gặp nước thì trôi, may mắn thay hôm nay trời quang đãng.

Trước điện, hai hàng cấm vệ quân chỉnh tề đứng thẳng tắp uy nghiêm. Chúng ta đi qua trước mặt họ mà tuyệt không thấy một ánh mắt nhìn theo. Tâm trạng cảm thán, mệnh khổ trong cung đâu chỉ có cung tỳ cùng thái giám, nhìn những thị vệ thần dũng này thì biết, họ đã phải chịu bao gian nan khổ ải để đạt được tinh thần như vậy.

Chúng ta được đưa đến một cung điện nhỏ cạnh điện chính, lúc đi vào thì thấy các tú nữ đang đứng chờ. Bọn nha đầu vội tìm chủ tử của mình, chỉ riêng ta là đứng im. Cúc Vận tích cực như vậy, nhất định đã báo cho Thiên Phi biết chuyện của ta. Ta lại chờ mong xem nàng sau khi biết sẽ làm gì?

Là châm chọc khiêu khích hay là gây khó dễ ta trước mặt mọi người?

Ta đang nghĩ ngợi, bỗng cảm thấy một tia nguy hiểm tới. Một thân ảnh nhanh chóng đến trước mặt ta, tay giơ lên mạnh mẽ giáng xuống.

"Ba —— "

Cú đánh mạnh mẽ khiến ta lảo đảo.

Một tay che má, nhẹ nhàng chùi vết máu rớm nơi khóe miệng, ngước đầu lại nhìn nàng.
Thì ra, ta vẫn xem nhẹ nàng. Cho dù trong trường hợp như vậy, nàng cũng có thể có những hành động khiến người ta kinh ngạc. Ánh mắt của nàng đỏ rực vẻ vô cùng tức giận.

Thiên Lục không ngờ nàng sẽ hành động như vậy bước tới kéo nàng, hạ giọng nói: "Tỷ, bình tĩnh lại.". Nàng thật là thông minh, hiểu ngay rằng làm như vậy ở chỗ này là không được.

Trong điện ai cũng choáng váng, tất cả ánh mắt tập trung nhìn qua.

Ngạc nhiên, hưng phấn, nghi hoặc, đều có cả.

[Từ thứ nữ đến hoàng hậu] Chương 39 : Một bước lên trời


Phương Hàm nhẹ uống một ngụm trà rồi đặt chén trà xuống, ngước mắt lên, vô tình nhìn thẳng vào mắt ta khiến ta hốt hoảng.

Nếu nói thông minh, có lẽ nàng còn chưa bằng Tô Mộ Hàn. Nhưng lòng nàng giống như một vực xoáy khổng lồ, nếu không đối phó được thì vừa chạm vào sẽ tan xương nát thịt.

Lòng ta hoảng lên.

Nhưng nàng cũng chỉ cười nhẹ một tiếng, mặt không lộ ra bất cứ điều gì

Lý công công dẫn bọn nha đầu trở về, đem sổ sách ghi lại đưa cho Phương Hàm. Nhận rồi, nàng đứng dậy cười nói: "Được sủng ái hay cô lạnh, trong cung này, chẳng ai biết ngày sau ra sao." Nàng nói xong liền xoay người rời đi.

Nàng vừa mới đi, tiến ồn trong viện bùng lên. Bọn nha đầu mặc dù không dám nói gì nhưng ai cũng mặt hồng lên đầy hưng phấn

"Thật là lợi hại." Ta không nhịn được nói.

Đầu tiên là ly gián quan hệ giữa chủ tớ, bây giờ cho chúng ta biết cung tỳ cũng có thể nhận long ân.

Nếu vậy, ai còn cam tâm ở mãi vị trí thấp hèn này.

Ánh mắt không tự chủ nhìn phía cửa viện, trong lòng đầy tràn tâm sự, tay vô thức nắm chặt lại.

Cúc Vận ở bên cạnh chẳng biết lúc nào đã đứng dậy tiến tới chỗ Phương Hàm: "Cô cô, nô tỳ có lời muốn nói."

Bước chân Phương Hàm hơi chần chứ nhưng cũng không dừng lại, Cúc Vận liền đuổi theo, nói với nàng rất khẽ. Phương Hàm cũng không nói gì, chỉ nhìn ta bằng ánh mắt yên lặng như sắc nước hồ thu, không thấy chút nào khác lạ. Ta chỉ hơi kinh ngạc thì nàng đã quay người bước đi

Cúc Vận ngây người, một lát mới quay đầu nhìn ta, ánh mắt vẻ không thể tin nổi.

Nàng đến gần ta, cười cười nói: "Thật lợi hại, mới tiến cung đã mua chuộc được cô cô"

Ta kinh ngạc nhìn không hiểu ý của nàng là gì. Nàng lại nói "Tối hôm qua ngươi đi cả đêm không về, đi đâu, làm gì, đừng tưởng rằng không ai biết." Tay nàng chỉ chỉ vào ngực ta, cười "Ngươi chỉ là một cung tỳ, tự giải quyết tốt đi!"

Nói xong, nàng lại lạnh lùng nhìn ta một cái, mới phẩy tay áo bỏ đi.

"Cúc Vận." Ta gọi nàng.

Nàng dừng lại, nghiêng người: "Thế nào, sợ a?"

Sợ? Ta sợ cái gì?

Ta khẽ cười, nói vẻ tán thưởng: "Ngươi thật đúng là một nô tỳ tốt. Ta cao hứng thay cho nhị tỷ". Thì ra, vẫn có người giám sát từng nhất cử nhất động của ta, biết đêm qua ta không ngủ. Không ngờ Thiên Lục lại có một kẻ hầu tâm phúc như vậy.

Cho nên, trong mắt người khác Tam tiểu thư Tang phủ ta đây chẳng có chút giá trị nào.
Sắc mặt nàng biến đổi, lại không dám phát tác chỉ hừ khẽ: "Cười đi, chẳng được bao lâu nữa đâu. Ngươi nghĩ đại tiểu thư sẽ bỏ qua cho ngươi?" Nhắc tới Thiên Phi, nàng ngẩng mặt lên đầy tự đắc

Không buông tha ta?

Ta vẫn nhớ lời của Hạ Hầu Tử Khâm: "Không phải ai chịu ân mưa móc của trẫm cũng có thể hóa phượng hoàng"

Ta nhịn không được cười giễu cợt nhưng tay vô thức nắm chặt. Không phải ai cũng có thể hóa thân phượng hoàng. Ta sẽ không sống thấp hèn như vậy nữa. Ta muốn cho người cha ở Tang phủ biết, nữ nhi ông vẫn coi thường không phải là loại người trời sinh hèn mọn!

Không buông tha ta? Nàng vẫn nghĩ rằng ta là Tang Tử không biết gì sao?

[Từ thứ nữ đến hoàng hậu] Chương 38 : Đổi chủ tử


Phương Hàm cũng không vội vã, đứng lên chậm rãi nói: "Vậy đi, các ngươi có thể suy nghĩ một ngày, ngày mai trả lời cho ta. Nếu có định thay chủ tử ta cũng sắp xếp sớm để tiểu chủ các ngươi còn an bài cung tỳ khác." Nói xong, nàng quay người đi ngay.

Chẳng biết tại sao, ta lại mạnh mẽ thở dài một hơi.

"Tang Tử, chắc là ngươi rất muốn đổi chủ tử?" Cúc Vận đột nhiên tới gần ta hỏi.
Ta kinh hãi, ngoái đầu nhìn thẳng vào mắt nàng. Bỗng nhiên ta cười, xem ra nàng cho rằng ta lấy Thiên Phi làm bàn đạp tiến cung. Nhưng, có lẽ nàng đúng, chỉ là ta còn chưa vội đến thế.

Xoay người đối diện với nàng nói: "Ta cũng muốn đổi, có điều phải nghĩ thêm chút đã". Đi vài bước, dừng lại "Ngươi trung thành như vậy, chắc sẽ không đổi chủ tử nhỉ."

Mặt Cúc Vận xám xịt, ta quay đi cười trộm, cho dù nàng muốn đổi, bị ta nói như vậy cũng khó rồi.

Trở về phòng, thấy bọn nha đầu bất an tụ tập một chỗ, kể xấu tiểu thư của mình. Nói qua nói lại cuối cùng dường như ai cũng nhất định muốn thay chủ tử.

Ta cười lạnh một tiếng, Phương Hàm quả nhiên là lợi hại.

Nàng đâu có muốn dạy chúng ta điều gì. Chẳng qua là khéo léo ly gián quan hệ giữa tú nữ và nha đầu của mình. Bây giờ đã tiến cung, khó khăn càng thêm chồng chất. Ai lại không vì mình mà chọn việc tốt? Nếu tiểu thư của mình tiền đồ không rõ thì thà chọn một tiểu chủ có tương lai rõ ràng chẳng phải tốt hơn sao?

Ta nghĩ, dù sao người trà trộn vào cung như ta không nhiều. Các nha đầu nhất định hiểu rõ tiểu thư nhà mình. Phương Hàm làm việc này, rất nhẹ nhàng mà làm tan vỡ mối quan hệ tâm phúc giữa các nàng. Mặc dù không loại trừ ngày sau các nàng có tâm phúc mới, nhưng ngay bước đầu này phải nói Phương Hàm đã chiếm tiên cơ

Ta ngồi một mình ở mép giường nghe các nha đầu líu ríu nói.

Đây đó vài nha đầu cúi đầu, không tham dự vẻ như muốn phản đối. Một vài người khác giống như ta yên tĩnh ngồi ở giường của mình. Ta cười nhẹ, dù sao người trung thành vẫn có.

Chỉ là phần lớn quá dễ dụ, dễ thay đổi vì lợi ích bản thân.

Con người mà.

Ta chợt nhớ tới ngày ấy hỏi Tô Mộ Hàn, bản chất con người là thiện hay ác.

Bây giờ nghĩ lại, thiện hay ác thì sao? Đều chống không lại số phận đưa đẩy.

Phương Hàm nói muốn chúng ta suy nghĩ lại, quả thực chỉ muốn chúng ta thay đổi.
Lại một ngày trôi qua.

Lúc Phương Hàm tới, một vài người đã quyết định

"Cô cô, nô tỳ ngưỡng mộ Vương mỹ nhân tài hoa, muốn hầu hạ Vương mỹ nhân."

"Cô cô, nô tỳ nghe nói Thư quý nhân tốt tính, nô tỳ nguyện ý hầu hạ người."

"Cô cô, nô tỳ nguyện ý hầu hạ ngài."
...
Qua một thời gian ngắn, chỉ thấy lác đác vài người còn đứng im. Ta nhìn sang Cúc Vận, nàng cũng trừng mắt nhìn lại ta rồi nhìn sang chỗ khác.

Nghe các nha đầu nói xong, Phương Hàm mới nói: "Các ngươi theo Lý công công đi đăng ký, ta tự sẽ an bài.". Nàng cũng nói với nha đầu vừa bảo muốn hầu hạ nàng "Bên cạnh ta không thiếu người, ngươi nghĩ lại đi"

Nha đầu kia hơi thất vọng, nhưng vẫn cùng người khác theo Lý công công đi xuống.
Phương Hàm liếc nhìn những người còn lại, cũng không nói gì, chỉ cúi đầu uống trà.
Chúng ta yên tĩnh đứng, không nói được lời nào.

Ta nhìn không thấu tâm tư Phương Hàm. Tâm tư của nàng quá sâu.

Ta chợt nghĩ nếu trong cung này tâm tư các phi tần cũng sắc sảo thâm sâu giống nàng thì thật là đáng sợ!
 

[Từ thứ nữ đến hoàng hậu] Chương 37 : Đừng quên thân phận


Phương Hàm đi tới bên giường dừng bước nói: "Mặc xong quần áo thì về đi, đừng quên bổn phận của cung tỳ!". Nàng đứng cạnh giường trong chốc lát mới rời đi.

Ta thở phào.

Nhưng người trên giường lại không chịu đi. Một lát nghe nàng âm ỉ khóc, giọng đầy bi thương tuyệt vọng. Ta không hiểu. Chẳng qua là Hạ Hầu Tử Khâm muốn nàng, nếu hắn đi thì cũng có sao đâu?

Nàng không đi, ta cũng không thể ra.

Chuyện này với ta thật sự là khổ sở.

Khổ nhất chính là không ngờ nàng nằm cả đêm ở đây. Ta mơ mơ màng màng, ngủ rồi tỉnh, tỉnh lại ngủ.

Đến lúc trời sáng, nàng mới ngượng ngùng dậy đi ra ngoài.

"Hà —— "

Ta cuối cùng cũng có thể bò ra, cảm giác như một lần nữa thấy được ánh mặt trời.
Lúc đẩy cửa ra, thấy trời quang đãng, ánh nắng sáng rỡ.

Ta trở về Tương Tú viện, thấy Cúc Vận đứng ở trong sân chăm chú nhìn phòng ta. Ta sửa sang lại y phục, khẽ gọi nàng: "Cúc Vận."

Nàng dường như kinh hãi, cuống quít xoay người: "Tam tiểu... Tang Tử". Thật là nha đầu thông minh, suy nghĩ nhanh như vậy đã trở về.

Ta gật gật đầu, hỏi: "Sao vậy?"

"Không, không có gì." Nàng nhìn phía sau ta, nhỏ giọng nói, "Cô cô tới."

Ta quay đầu lại thấy Phương Hàm mang theo mấy cung tỳ đi đến. Hôm nay nàng vẫn trang điểm nhạt, trên mặt nhìn không rõ nét phấn.

Ta cùng với Cúc Vận cúi người: "Khấu kiến cô cô."

Phương Hàm nhìn chúng ta, nhẹ giọng nói: "Đứng lên, trở lại sân đi" dứt lời, thong dong bước qua. Ta kinh ngạc nhìn nàng nhưng không phát hiện một chút khác lạ nào. An tâm, xem ra đêm qua nàng thật sự không thấy ta.

Chỉ một lát, các nha đầu đều đến đông đủ.

Phương Hàm đi tới trước mặt mọi người, cười hỏi: "Hôm qua các ngươi ngủ có ngon không?"

"Bẩm cô cô, rất tốt." Bọn nha đầu trăm miệng một lời đáp.

Ta cảm thấy may mắn. Hôm qua lúc đi trời đã tối, mấy nha đầu cùng phòng cũng không ai biết. Mặc dù sáng sớm hôm nay không thấy ta, chắc cũng chỉ cho là ta thức dậy sớm mà thôi.

Lặng lẽ nhìn về phía Phương Hàm, thấy nàng gật gật đầu, nói: "Tốt rồi. Sau này, hoàng cung chính là nhà của các ngươi". Nàng quay người đi, ngồi xuống một chiếc ghế đá. Cung tỳ phục vụ trà cho nàng cung kính đứng ở bên cạnh.

Một nha đầu to gan hỏi: "Cô cô, muốn dạy bọn nô tỳ lễ nghi trong cung sao? Chuyện này, bọn nô tỳ cũng đã từng được học qua trong phủ". Nàng vừa nói xong, mọi người sôi nổi phụ họa.

Phương Hàm để chén trà trong tay xuống, khẽ cười một tiếng: "Nếu đều học rồi thì đương nhiên không cần nữa. Ta cũng tin, sau này các ngươi sẽ biết cẩn trọng, tránh bị mắc sai lầm.". Ánh mắt của nàng nhìn chúng ta lấp lánh, rồi bình thường trở lại, cầm lấy tay khăn nhẹ lau miệng nói "Trong cung không thể so với quý phủ, sau này các ngươi là cung tỳ, hầu hạ chủ tử thế nào chắc không cần ta dạy nữa."

Nàng nói vòng vo một hồi cuối cùng đều là không cần dạy. Ta hoang mang không biết rốt cục nàng đến Tương Tú viện để làm cái gì?

Lặng lẽ nhìn những người khác thấy các nàng cũng ngơ ngác.

Phương Hàm cười nhạt nói: "Mặc dù mọi người gọi ta là 'Cô cô', nhưng ta cũng chỉ là cung tỳ như các ngươi thôi. Hầu hạ chủ tử tốt thì ngày sau sẽ được hưởng phúc. Các ngươi đều là nha đầu do các vị tiểu chủ mang đến, sự trung thành đương nhiên là quan trọng. Nhưng nếu muốn tìm một chủ tử khác hầu hạ cũng được. Hôm nay ta muốn biết ai có ý đó không?"

Mọi người tại đây nhẹ "Ôi" một tiếng. Đúng là tiểu thư của mình có thể được ân sủng hay không chưa ai biết, được vậy thì quá tốt. Nếu không thì chọn một chủ tử khác cũng không phải là chuyện xấu.

Thế nhưng lời của Phương Hàm còn đó "sự trung thành đương nhiên là quan trọng" nên ai cũng che giấu suy nghĩ, không dám lên tiếng.