Chủ Nhật, 5 tháng 8, 2012

[Hoàn thành] Duyên phận là điều tuyệt vời không thể tả - Minh Nguyệt Thính Phong - Phần 3


Lần đầu tiên Lương Lâm nhìn thấy Chu Thụy Thần là đầu năm học sơ trung.

Một chiều mùa thu sau giờ tan học, Lương Lâm đang cầm túi sách trên đường đi về nhà, nhìn trên vỉa hè lá rụng thành một thảm dày, nàng cố ý đi lên nghe tiếng lá cây xào xạc dưới chân. Vừa đi vừa nhìn ngó xung quanh thì nàng thấy một thiếu niên trắng trẻo mặc áo sơ mi trắng đang đứng ở góc đường cho một chú chó lạc ăn gì đó.

Thiếu niên kia nghe được tiếng động sau lưng quay đầu lại nhìn nàng rồi khẽ mỉm cười. Nụ cười ấm áp tươi đẹp ấy đã ghi khắc vào trong lòng Lương Lâm.

Ngày thứ hai ở trường học Lương Lâm lại thấy hắn, nàng phát hiện hắn chính bạn học ở lớp bên cạnh. Nàng hơi ngạc nhiên, học cùng trường 3 năm, lớp học kề bên vậy mà nàng chưa từng để ý tới nhưng bắt đầu từ hôm đó nàng thường lén nhìn hắn. Lúc tan lớp hắn đi ngang qua cửa sổ, lúc tan trường hắn đeo cặp sách cùng bạn học đi lướt qua nàng. Mọi chuyện diễn ra tự nhiên như thế, như thể chỉ cần có lần đầu tiên thì họ sẽ cứ vô tình gặp lại nhau.

Ba năm sơ trung trôi qua rất nhanh, nàng và hắn cùng lên cao trung. Lần này hắn và nàng ở cách nhau hai phòng học nhưng nàng cũng vẫn thường xuyên gặp hắn. Phòng học lớp nàng có cửa sổ đối diện sân trường, hắn phong cách lịch sự nhưng lại thích đánh cầu, mỗi lần hắn chơi cầu nàng thường tìm vị trí thuận tiện chỗ cửa sổ lén nhìn ra. Năm lớp 11, nàng mới biết được tên hắn là Chu Thụy Thần, còn tên của nàng thì nàng nghĩ hắn không biết.

Nàng cứ nhìn hắn ba năm như vậy, mỗi ngày sau giờ tan học nàng đều đi lại con đường đó, nhìn nơi cũ xem chú chó lạc còn ở đó hay không. Đáng tiếc là chú chó không còn mà nàng cũng chẳng gặp hắn.

Sau khi tốt nghiệp trung học nàng thi đậu trường Đại học A ở thành phố lớn B. Ngày tốt nghiệp, nàng hạ quyết tâm muốn nói cùng hắn nhưng tìm khắp nơi cũng không thấy đâu. Nàng khẽ đến gần chỗ các bạn cùng lớp hắn nghe ngóng thì biết được hắn bị bệnh không tới. Lương Lâm cảm thấy rất tiếc nuối, tình cảm mơ màng này ngay cả một câu chưa nói thì kết thúc sao?

Kết quả dĩ nhiên là không có kết thúc.

Đến thành phố lớn B, nàng lại phát hiện bọn họ học chung một khoa, nàng cao hứng vô cùng nhưng lại vờ như không biết nói: "Thì ra bạn cũng học ở đây, tôi từng gặp bạn rồi."

Hắn cũng cười, nụ cười vẫn rạng rỡ như vậy trả lời: "Mình cũng thấy bạn, bạn thích xem đánh cầu, bạn hay ngồi ở chỗ cửa sổ lầu hai nhìn ra ngoài sân, cách lớp mình hai phòng học."

Nàng đỏ bừng cả mặt chăm chú nhìn hắn thấy hắn dường như vô tình nên trong lòng âm thầm kêu may mắn rồi nhẹ thở phào.

Có mối quan hệ này, lại cùng học chung một khoa, bọn họ gặp gỡ nhiều hơn. Tính nàng hay xấu hổ, hắn lại dịu dàng lịch sự nên giữa họ chỉ là những câu chuyện bình thường đạm mạc nhưng nàng biết rõ nàng yêu hắn.

Thời gian đó người bạn tốt nhất trong lớp của nàng là Tiếu Đình, Lương Lâm không biết thổ lộ tấm lòng này thế nào nên nhờ Tiếu Đình nghĩ cách giùm. Lúc ấy Tiếu Đình cũng rất hưng phấn, cô nói cô cũng muốn thổ lộ tình cảm với một người nhưng cô đã nghĩ ra biện pháp rồi, Tiếu Đình còn nói cô yêu Chu Thụy Thần.

Ngay lập tức ba chữ này khiến Lương Lâm ngây dại. Tiếu Đình không phát hiện ra điều gì, vẫn nhiệt tình hào hứng nói về kế hoạch của cô, nào là nói Chu Thụy Thần tính tình lãnh đạm nên nhất định phải dùng phương pháp mạnh mẽ. Cô líu lo nói rất nhiều còn Lương Lâm một lời cũng chẳng dám thốt ra.

Cho đến khi các nàng trở lại ký túc xá, Lương Lâm cũng không nói đến đối tượng mà nàng muốn thổ lộ là ai mà Tiếu Đình cũng không để ý, trong đầu cô đang tràn đầy kế hoạch lớn lao kia.

Một tháng sau trong buổi biểu diễn văn nghệ của khoa, Tiếu Đình biểu diễn đàn dương cầm. Nhìn Tiếu Đình là một cô gái xinh đẹp lại có tài, Lương Lâm đứng ở cánh gà có cảm giác mình thật kém cỏi. Màn biểu diễn của Tiếu Đình được mọi người hoan nghênh nhiệt liệt vỗ tay như sấm. Tràn đầy tự tin với nét mặt tươi cười như hoa, cô cầm micro hướng xuống hội trường phía dưới nói: "Cám ơn mọi người. Nhân cơ hội này, tôi muốn thổ lộ cùng nam nhân tôi thích . . . . . ."

[Hoàn thành] Duyên phận là điều tuyệt vời không thể tả - Minh Nguyệt Thính Phong - Phần 2

Về đến nhà, Lương Lâm tháo mắt kính xuống, đặt nó vào hộp cho vào ngăn kéo. Nếu như lần này gặp lại có chút tác dụng thì đó chính là để cho nàng hoàn toàn chết tâm.

Đã ba năm, nàng đang làm gì đây? Làm một cô gái u mê quên cả thời thanh xuân tươi đẹp nhất? Ngẫm lại, nàng và hắn tuy có duyên gặp lại nhưng hắn lãnh đạm vô tình, còn nàng thì rối rắm khổ sở. Nàng biết nên buông xuống tình cảm này nhưng đã mang theo từng ấy năm, đâu phải nói quên là quên ngay được.

Như muốn chứng minh có thể giải thoát chính mình, Lương Lâm đi hai vòng quanh phòng, vận động tay chân. Đúng rồi, nàng còn muốn đem lễ vật đã trao đổi hồi tốt nghiệp vứt bỏ tựa như làm thế thì cũng giải thoát được gánh nặng tinh thần của mối tình giấu kín kia.

Nàng chạy về phía hộc tủ, ở dưới hộc tủ lộ ra một quyển sổ. Đây là quà khi tốt nghiệp hắn tặng nàng, một quyển lưu bút, còn nàng thì kỷ niệm cho hắn một cây viết. Lúc hắn đưa có nói điều gì đó nhưng nàng không còn nhớ rõ. Nàng vuốt ve quyển sổ lòng đầy cảm xúc, từ ngày đó đến giờ vì luyến tiếc mà nàng chưa từng dùng đến.

Nàng ngồi dưới đất, đem quyển sổ đặt trên đầu gối ngắm nó như muốn hồi tưởng lại dĩ vãng, trên bìa sổ in hình một chú mèo nhỏ đang vui vẻ ôm một cuộn len. Nàng chạm tay vào đầu chú mèo, trong lòng thầm nói tạm biệt, sau đó giơ tay ném quyển sổ vào thùng rác bên cạnh.

Nàng quả quyết đứng dậy đi tắm rửa sạch sẽ, tắm xong, đi vào bếp nấu cơm, ăn cơm rửa chén xong thì ngơ ngác ngồi ở trên ghế sa lon, mắt nhìn chằm chằm vào ti vi nhưng trên ti vi đang chiếu cái gì nàng cũng không biết, trong đầu chỉ tràn ngập hình ảnh của hắn hôm nay.

Vóc dáng cao ráo, bờ vai rộng vững chãi, áo sơ mi trắng lịch sự, chỉ nhìn thôi cũng khiến người ta thoải mái. Nụ cười của hắn mang lại sự ấm áp, cảm giác đó bao nhiêu năm qua cũng không hề thay đổi.

"A. . . . . ." Lương Lâm lắc lắc đầu thật mạnh. Thì ra, dẫu cho không dùng tới kính kia, vứt bỏ quyển sổ đi thì lúc tắm nàng cũng nhớ hắn, nấu cơm nghĩ đến hắn, rửa chén cũng muốn hắn. . . . . . 

Lương Lâm đau khổ, nàng bệnh thật rồi!

Nàng chạy về phòng, lấy lại quyển sổ đang nằm trong thùng rác, quyết định trước tiên viết ra tâm sự của mình, sau đó sẽ đem thiêu hủy, như vậy có lẽ sẽ tốt hơn chăng?

Nàng bật đèn bàn, cầm cây bút lên, lật trang thứ nhất của quyển số.

Trang giấy thứ nhất vừa mở ra, trong nháy mắt, nàng ngây người.

Trên mặt giấy là nét chữ ngay ngắn rõ ràng, bút tích cứng cáp tiêu sái quen thuộc.

Nàng nhìn như muốn xuyên thấu những con chữ, thậm chí có thể tưởng tượng ra ngón tay sạch sẽ thon dài cùng với dáng vẻ cầm bút viết của hắn.

"Lương Lâm, tôi phân vân rất lâu khi viết thư này, tôi đã thấy em từ chối nhận thư tình của nam sinh khác nên không dám viết thư đưa cho em sợ em tiện tay đánh mất. Biết em thích sưu tập những cuốn sổ xinh xắn vì vậy tôi muốn thổ lộ trái tim mình ở đây, dường như điều đó dễ dàng hơn là gặp trực tiếp em để nói."

Lương Lâm ngây dại, sao lại như vậy? Không ngờ bên trong cuốn sổ này lại cất giấu một lời tỏ tình, càng bất ngờ hơn nữa là do hắn viết cho nàng. Hắn chưa từng nói rõ, nàng chưa từng mở ra.

Ngày ấy, lúc Tiếu Đình khóc kể chuyện bị hắn cự tuyệt nàng cũng không biết an ủi như thế nào, nàng càng không thể kể chuyện nàng cũng có tình cảm sâu sắc dành cho hắn. Nàng không dám, mà hắn cũng im lặng, cho nên hai người bọn họ cứ thế mà bỏ lỡ mất ba năm.

Lương Lâm không cách nào hình dung cảm xúc trong lòng, nàng muốn khóc mà không ra nước mắt, nàng vuốt nhẹ lên hàng chữ.

"Tôi biết Tiếu Đình là bạn tốt của em, tôi không muốn làm cho em ngại ngùng lúng túng, lại sợ ảnh hưởng đến tình bạn của hai người. Bây giờ tốt nghiệp rồi, tôi muốn nói cho em biết là tôi thích em, em có chấp nhận tình cảm của tôi hay không?"

Những lời này như một cây ghim châm vào lòng nàng, tất nhiên nàng chấp nhận, nàng vui mừng vô cùng nhưng đã ba năm trôi qua. . . . . .

[Hoàn thành] Duyên phận là điều tuyệt vời không thể tả - Minh Nguyệt Thính Phong - Phần 1


Lương Lâm cầm chiếc kính gọng đen trong tay ngắm đi ngắm lại, nàng khẽ mím môi rồi đặt nó vào trong hộp, cất sâu trong ngăn kéo đóng lại.

Chiếc kính này nàng đã giữ ba năm. Nàng không bị cận nhưng nàng vẫn đeo vì gọng kính này cùng một kiểu với kính của hắn. Vừa tốt nghiệp xong, nàng xúc động vội vã đi kiếm khắp thành phố để tìm bằng được một chiếc kính giống với kính của hắn. Nàng cũng không biết vì sao mà trong lòng nhớ mãi không quên như thế.

Có thể chỉ vì hắn là mối tình đầu tiên của nàng. Cũng không đúng, tình cảm này nàng chôn giấu trong lòng nên gọi là thầm mến mới chính xác, lần đầu tiên thầm mến, hơn nữa cũng là tình cảm duy nhất cho đến lúc nàng 24 tuổi

Tận ba năm sau, ngày hôm qua nàng gặp lại hắn Chu Thụy Thần, nam nhân đã khiến cho nàng và người bạn gái thân thiết Tiếu Đình cùng yêu mến. Ngày đó, ai thổ lộ trước người đó thắng, Tiểu Đình tiết lộ tình cảm này trước cho nên nàng đành phải chôn giấu tình yêu của mình, vẫn âm thầm giấu đến bây giờ

Chu Thụy Thần đã đổi kính, còn nàng vẫn giữ chiếc kính giống y như của hắn.

Tình cảnh hai người gặp lại cũng không có gì đặc biệt. Hắn dường như cao hơn một chút nhưng vẫn là nước da trắng, phong thái lịch sự, giữa đám đông Lương Lâm chỉ nhìn một cái liền nhân ra ngay. Hắn không biết nàng đã từng yêu hắn. Nàng càng không biết hắn cũng có thể không nhớ nàng, mọi chuyện đều có thể xảy ra.

Hắn quay người, ánh mắt vừa vặn gặp mắt nàng, sau đó cười nhẹ, nụ cười vẫn ấm áp như ngày xưa.

"Thật là trùng hợp, đã lâu không gặp." Hắn nói.

Lương Lâm khẩn trương, ngón tay theo bản năng sờ sờ lên mũi kính. Đó cũng là động tác quen thuộc của hắn. Nàng hơi mất tự nhiên chỉ sợ hắn nhìn ra điều gì đó nên cố gắng giữ nét mặt thoải mái, tâm tình thả lỏng đáp: "Đúng vậy, thật là trùng hợp."

"Mấy năm nay có tốt không?"

"Cũng tốt."

"Đang đi dạo phố sao?"

"Không, đi phỏng vấn, thuận đường ngang qua đây."

"Ô, tốt không?"

"Cũng không biết."

Nói chuyện như vậy không có chút thú vị nào nên nàng cố gắng tìm cách trả lời: "Dù sao cũng phải chờ thôi"

"Ừ." Hắn vẫn nhìn nàng, ánh mắt ôn nhu dịu dàng khiến trái tim nàng nhảy loạn lên. Có lẽ bệnh cận thị của hắn tạo nên ảo giác, nàng tự nhắc nhở chính mình.

Gặp lại cũng chẳng mang lại nhiều thân thiết, nàng chưa nói được mấy câu liền vội vã tạm biệt, hắn không hỏi nàng cách liên lạc lại, nàng cũng không hỏi hắn. Lúc nàng quay đi, trong lòng cũng rất khó chịu, nhưng nàng khó chịu thì được gì? Hai người cùng lắm cũng chỉ là hai kẻ đã từng quen biết, giữa biển người mênh mông vô tình gặp lại nhau, lần sau vô tình gặp lại cũng không biết là ngày tháng năm nào.

Thứ Sáu, 3 tháng 8, 2012

(Hoàn thành) Ở chung ký – Tát Không Không – Phần kết


Thoáng một cái, Trần Tiểu Muội và Lý Hoán sống chung cũng được gần một năm. Sau khi tốt nghiệp, Lý Hoán bắt đầu thực tập trong sở nghiên cứu, nghe nói thành tích rất tốt nên sở trưởng rất coi trọng hắn, đoán chừng tốt nghiệp cũng sẽ được giữ lại làm việc, tương lai rộng mở. Trần Tiểu Muội cũng ký hợp đồng dài hạn với một văn phòng phòng, không phải lo lắng chuyện cơm áo nữa. Trước mắt hai người là cuộc sống thoải mái cho đến khi Tần Thanh đến phá vỡ sự bình yên vốn có.

Tần Thanh nói mấy ngày nay Ngô Thiên Hạo gọi điện tới hỏi thăm tin tức của Trần Tiểu Muội, nghe giọng kể thì dường như đã chia tay Tô Minh Minh, giờ lại muốn quay lại với Trần Tiểu Muội.

"Tớ cũng không nói gì hết, tình cảm của cậu tự cậu quyết định đi." Nói xong, Tần Thanh đạp giày cao gót vội vã đi.

Trần Tiểu Muội ngơ ngác một hồi lâu, trong đầu đều tràn ngập những ký ức cũ, đang ngây ngốc như thế vô tình ngẩng đầu thì bất ngờ nhìn thấy Lý Hoán đang đứng nghiêng người dựa vào tường.

Ánh nhìn Lý Hoán ẩn trong bóng tối, không biết là nghĩ gì: "Cô sẽ quay lại sao?"

Trần Tiểu Muội vội vàng lắc đầu, cố gắng gạt những hồi ức đang dao động trong đầu ra: "Dĩ nhiên sẽ không rồi, ngựa tốt không ăn lại cỏ xưa, huống hồ dạ dày tôi không tốt, ăn vào nhất định là tiêu đời"

"Biết là tốt rồi." Lý Hoán quay người đi ra cửa.

Không khí đó có gì rất kỳ lạ. Trần Tiểu Muội dù có ngu ngốc cũng cảm nhận được, một năm vừa rồi giữa hai người có gì đó mập mờ rất khó hiểu, chẳng qua là ai cũng không muốn phá vỡ nó. Mà hôm nay, thái độ của Lý Hoán cũng bộc lộ điều này.

Có điều tại sao Ngô Thiên Hạo lại trở lại đúng vào lúc này, thật là khiến người ta đau đầu mà.

Trần Tiểu Muội vẫn nghĩ rằng chỉ cần mình không chủ động thì người khác cũng không tìm đến cửa. Ai có thể ngờ được ngay sáng sớm hôm sau lúc cô đang mua đồ ăn sáng ở cửa Đông thì một chiếc xe im lặng dừng lại ở phía sau cô. Trần Tiểu Muội hôm nay mua đồ cũng đặc biệt dũng mãnh bởi vì Lý Hoán tối hôm qua đã đồng ý đi cùng cô, vậy mà hôm nay hắn ngủ nướng, gọi thế nào cũng không chịu dậy khiến cô giận đến nỗi muốn dùng chiêu dọn ra ngoài để uy hiếp hắn. Sau khi vất vả giành giựt mới mua được bó rau cải trắng, cô cao hứng chuẩn bị về nhà, vừa quay người liền nhìn thấy khuôn mặt anh tuấn thành thục kia.

Cô vốn cho là mình đã quên hết những chuyện ngày xưa, đâu có ngờ rằng vừa thấy khuôn mặt ấy thì trong nháy mắt những hồi ức kia bỗng nhiên sống lại tràn ngập trong tâm trí. Hai người cùng nhau đi xe trong vườn trường, cùng ăn lẩu cá ở quán ăn, cùng xem phim kinh dị trong phòng. Mùa đông gã nắm tay cô đi trong công viên, mùa hạ đi siêu thị hưởng điều hoà miễn phí. Hắn đi làm mua cho cô tập truyện tranh mới xuất bản, cô thức đêm duyệt bài mua cho hắn đồng hồ sang trọng…

Tất cả còn mới mẻ như vừa hôm qua, Trần Tiểu Muội thậm chí còn cảm thấy trong mắt dâng lên chút chua xót.

Ngô Thiên Hạo bước tới hạ giọng hỏi: "Tiểu Muội, một năm này có khỏe không?"

"Khoẻ." Trần Tiểu Muội gật đầu một cái.

"Em gầy đi." Ánh mắt Ngô Thiên Hạo nhìn cô với vẻ thương xót.

"A, thật không?" Trần Tiểu Muội chỉ có thể bình thản trả lời.

Hai người cứ như vậy ở trên đường giằng co một hồi lâu, lâu đến nỗi rau cải trắng trong tay cũng muốn rũ lá, cuối cùng Trần Tiểu Muội nói: "Không có chuyện gì tôi phải về trước đây."

Chân vừa mới định bước thì tay đã bị kéo lại, cả người cô ngã vào một vòng tay vừa quen thuộc vừa xa lạ, bó rau cả trắng trên tay rơi xuống đất.

Ngô Thiên Hạo ôm lấy người yêu cũ, người khẽ run lên: "Tiểu Muội, anh sai rồi, tha thứ cho anh được không? Là anh bị ma quỷ ám ảnh, anh đáng chết. Sau khi anh cùng Tô Minh ở chung một chỗ mới phát hiện em mới chính là người thích hợp với anh, chính em mới là người yêu anh. Cô ta chỉ yêu tiền, yêu nghề nghiệp năng lực của anh, chỉ có em mới yêu con người thực sự của anh. Một năm nay anh quả thật rất đau khổ lúc nào cũng nghĩ về em nhưng Tô Minh không chịu buông tha cứ cố tình dây dưa mãi. Thật vất vả anh mới thoát khỏi cô ta thì lập tức tới tìm em ngay. Tiểu Muội, anh cầu xin em cho anh một cơ hội, chúng ta lập tức kết hôn đi, tất cả nhà cửa, xe hơi đều giao hết cho em được không? Chỉ cần em trở lại bên anh, được hay không?"

Gã ôm nàng thật chặt còn bó rau cải trắng bị văng ra, lăn lóc tới chân một người.

Lý Hoán nhìn hai người đang đứng ôm nhau phía trước, ánh mắt dưới ánh nắng đầy lạnh lùng. Tối hôm qua hắn thức đêm để viết bài luận, sáng nay ngủ không dậy nổi. Vậy mà lúc nghe Trần Tiểu Muội uy hiếp nói muốn rời nhà đi, không để ý đến mệt nhọc lập tức thức dậy đi theo, ai có thể đoán được cuối cùng hắn nhìn thấy là cảnh tượng này.

Không lâu sau Trần Tiểu Muội cũng nhìn thấy Lý Hoán, mặt cô đỏ lên vội đẩy Ngô Thiên Hạo ra nhưng sức gã rất khoẻ cứ ôm chặt cô không chịu buông.

Thấy vậy Lý Hoán đi tới nắm lấy cổ áo của Ngô Thiên Hạo mạnh mẽ đấm cho hắn một phát. Lý Hoán mới nhìn thì có vẻ lãnh đạm không để ý nhưng lúc cần thiết thì tuyệt đối là người kiên quyết. Ngô Thiên Hạo chưa kịp chuẩn bị gì thì đã bị đánh té ngã xuống đất, nằm nửa ngày cũng không đứng lên nổi.

Trần Tiểu Muội lo lắng, dù sao cũng là ban ngày ban mặt nếu xảy ra án mạng sẽ không tốt vội ngồi xổm xuống đỡ Ngô Thiên Hạo dậy kiểm tra vết thương của gã. Lý Hoán đứng sau lưng nhìn thấy cảnh này trong lòng hắn không biết là cảm giác gì.

Lý Hoán hít sâu một cái, nhìn phía xa bình thản nói: "Ngô Thiên Hạo, cú đấm này là vì chuyện năm xưa của Trần Tiểu Muội, lúc ấy anh tự biết mình xấu xa cỡ nào. Còn Trần Tiểu Muội, hôm nay chúng ta không ai nợ ai, cô cùng anh ta thế nào không liên quan đến tôi. Hai người cứ tự nhiên, tôi không quấy rầy nữa."

Nói xong, xoay người nghênh ngang rời đi.

Trần Tiểu Muội muốn chạy tới lại bị Ngô Thiên Hạo kéo lại: "Tiểu muội, cho anh cơ hội."

Trần Tiểu Muội không nhìn lại gã, dưới ánh nắng chói chang những hồi ức kia như một tờ giấy cũ từ từ cuộn lại, trong mắt của cô chỉ còn hình ảnh một người quật cường kiêu ngạo: "Thiên Hạo, cám ơn anh đã từng đã cho tôi hạnh phúc. Nhưng quá khứ đã qua rồi, chúng ta không thể quay trở lại được."

       "Vì hắn sao?" Ngô Thiên Hạo nhìn theo ánh mắt của cô đang hướng về bong dáng Lý Hoán phía xa hỏi: "Mấy tháng trước, anh đã thấy em và anh ta vui vẻ đi cùng nhau trên đường này, lúc ấy lòng anh rất buồn. Nhìn em như vậy anh đã biết nụ cười của em không còn thuộc về riêng anh nữa."

"Thật ra tôi và anh ấy còn chưa từng sống chung." Trần Tiểu Muội nói.

Trong mắt Ngô Thiên Hạo lóe lên tia hi vọng nhưng lại bị lới nói ngay sau đó của Trần Tiểu Muội dập tắt: "Nhưng từ chỗ của anh tôi hiểu được muốn giữ tình yêu thì phải biết trân trọng nó nhưng nếu đã qua thì càng không thể quay lại. Thật xin lỗi, tôi không thể trở lại bên anh, trái tim tôi đã dành cho người khác rồi."

Trần Tiểu Muội đứng dậy chạy về phía Lý Hoán vừa đi, cô cũng không quên cầm lên bó rau cải trắng —— Đó chính là hình ảnh cuối cùng về cô mà Ngô Thiên Hạo thấy.

Trần Tiểu Muội chạy như điên thẳng một đường về nhà định nói với Lý Hoán tình cảm của mình, ngờ đâu lại phát hiện toàn bộ hành lý của mình chất đống ở cửa.

"Cô đi đi, nơi này không chào đón cô nữa." Lý Hoán đem hành lý cuối cùng đặt ngoài cửa, mặt không đổi sắc nói, xong đóng cửa phòng lại nghe "Rầm" một tiếng.

Trần Tiểu Muội nhất thời chưa kịp phục hồi tinh thần, ngơ ngác ngồi trên rương hành lý. Bác gái ở lầu ba đi ngang qua, thở dài nói: "Ôi, chưa sinh con mà đã bị đuổi đi, so với chúng ta ngày xưa còn đáng thương hơn."

Nghe vậy, Trần Tiểu Muội nổi điên, dùng hết sức lực ra sức đập cánh cửa đóng chặt kia, đập đến mười phút sau, Lý Hoán cuối cùng chịu không nổi phải mở cửa ra: "Cô muốn làm cái gì? Không phải bạn trai cũ đến đón cô trở về sao, sao còn lì ở đây không đi?"

"Tôi không có bạn trai!" Trần Tiểu Muội nhìn chằm chằm hắn: "Ngô Thiên Hạo chỉ là quá khứ."

"Quá khứ mà còn ôm chặt như thế, có phải tình cũ chưa dứt không?" Lý Hoán hừ lạnh.

"Tại sao anh lại quan tâm chuyện của tôi và anh ta như vậy?" Trần Tiểu Muội hỏi.

"Con mắt nào của cô thấy tôi quan tâm?" Lý Hoán mạnh miệng.

"Hai mắt trái phải đều nhìn thấy! Anh chính là quan tâm!" Trần Tiểu Muội kiên trì.

"Cô quan tâm đến chuyện đó làm gì?" Lý Hoán cau mày.

"Bởi vì tôi thích anh!" Trần Tiểu Muội nhìn chằm chằm Lý Hoán, ngoan cường nói: "Lý Hoán, nghe cho rõ đây, tôi sẽ không đi cùng anh ta, bởi vì bà cô này thích anh, đời này sẽ phải bám vào anh, hôm nay anh nhất định phải nói rõ ràng nếu không đừng nghĩ tôi sẽ đi!"

Dưới ánh nắng, trên mặt Lý Hoán lần thứ hai đỏ ửng, hắn nhìn Trần Tiểu Muội hồi lâu mới nói thật khẽ: "Không đi thì ở lại chứ sao."

"Tại sao tôi phải lưu lại?" Hai má Trần Tiểu Muội phồng lên.

"Bởi vì cô không có chỗ ở." Lý Hoán nói.

"Tôi muốn hỏi là tôi có tư cách gì ở lại chỗ này?"

"Tôi là chủ nhà, tôi đồng ý thì cô có tư cách ở lại."

"Vậy anh nghĩ tôi lấy thân phận gì mà ở đây?"

"Cũng đã ở chung một năm, còn hỏi thân phận, cô cũng giỏi giả bộ quá."

"Lý Hoán, hôm nay anh mà không nói ra ba chữ kia thì không xong với tôi"

"Không phải là ba chữ kia sao? Cô hãy nghe cho kỹ ‘ đi nấu cơm ’."

"Tôi không muốn nghe ba chữ này, anh cố tình phải không?"

"Đói bụng chết rồi, nhanh đi, nhanh đi, đúng rồi mang bó rau cải trắng vào."

"Lý Hoán!"

Xem ra, cuộc sống chung náo loạn của Lý Hoán và Trần Tiểu Muội còn tiếp tục dài dài

(Hoàn thành) Ở chung ký – Tát Không Không – Phần 3


Trải qua một vòng cố gắng tranh thủ kịch liệt, Trần Tiểu Muội cuối cùng cũng hoàn tất việc vẽ tranh, đúng hạn giao cho nhà xuất bản. Cuộc sống hàng ngày đều do Lý Hoán lo lắng chu đáo từng bữa ăn giấc ngủ khiến cho cô vô cùng thoải mái. Đang lúc vui mừng như vậy thì bỗng nhận được điện thoại của cha mẹ báo là sẽ đến thăm cô.

       Trần Tiểu Muội biết ba mẹ mình đều là người nóng nảy, nếu biết con gái bị Ngô Thiên Hạo đối xử như vậy chắc sẽ liều thân già lấy mạng gã nên để tránh cho mọi việc trở nên rắc rối, cô chỉ có thể nhận lỗi về mình.

Vì vậy, ngày cha mẹ tới, Trần Tiểu Muội và Lý Hoán tay trong tay đứng ở phi trường nghênh đón. Ngày hôm trước nói chuyện qua điện thoại cô đã nói chuyện mình bỏ Ngô Thiên Hạo và theo đuổi Lý Hoán từ mấy tháng trước với cha mẹ. 

Quả nhiên, ai cũng hiểu lầm là cô muốn bắt cá hai tay.

Cha mẹ Trần Tiểu Muội là người đàng hoàng nên đối với việc Trần Tiểu Muội "bội tình bạc nghĩa" rất không vui, lại còn thấy kẻ thứ ba đáng ghét Lý Hoán nên giọng nói, cử chỉ đều tỏ ra lãnh đạm.

May mắn là Lý Hoán cũng không phải là loại người thích giao thiệp nên không để ý mấy chuyện đó. Hắn tạm thời đáp ứng giả làm bạn trai Trần Tiểu Muội  là vì muốn bồi thường chuyện làm thương tay cô trước đó.

Nhưng hắn không ngờ tới chính là sau khi nói chuyện, ăn cơm, buổi tối cha mẹ Trần Tiểu Muội ngủ giường của cô, còn Trần Tiểu Muội, tất nhiên là ngủ chung một giường với Lý Hoán. Tất cả chỉ tại Trần Tiểu Muội nhiều chuyện nói hai người ở chung cũng đã nửa năm rồi, do đó cha mẹ cô nghiêm chỉnh để hai ‘vợ chồng son’ tách ra ngủ riêng.

Ngay đêm đó, Trần Tiểu Muội rất ý thức nằm co ro ở một bên giường, cố gắng chiếm phần diện tích nhỏ nhất đồng thời hứa: "Ngày mai tôi nhất định sẽ mua chăn gối mới đổi cho anh "

"Biết là tốt rồi." Nguyên tắc bất di bất dịch của Lý Hoán là một khi đồ riêng tư của mình bị người khác đụng qua thì sẽ ngay lập tức vứt bỏ thay đồ mới.

Mặc dù bị coi như "Ở chung" nửa năm nhưng đây cũng là lần đầu tiên hai người nằm chung trên giường nên vô cùng khó ngủ, Trần Tiểu Muội chỉ có thể nhắm mắt lại nói chuyện phiếm: "Thật ngại quá, cha mẹ tôi ở tới hai ngày"

Lý Hoán không trả lời.

"Thời gian này làm phiền anh thật ngại quá." Trần Tiểu Muội lại nói.

Một lát lau sau mới nghe tiếng Lý Hoán trong bóng tối: "Không lẽ cô muốn dọn ra ngoài?"

"Không có. Tôi đang sống tốt, sao lại muốn ra ngoài ở chứ?" Trần Tiểu Muội trả lời mà không hiểu gì cả.

"Vậy cô nói cái gì mà cám ơn với chiếu cố." Không biết vì sao, Lý Hoán dường như thở phào nhẹ nhõm.

"Đây là nói lịch sự khách sáo mà." Trần Tiểu Muội giải thích.

"Khách sáo cái đầu cô." Lý Hoán lật người lại, không để ý tới cô nữa.

Nhưng thực sự tim có đập nhanh hơn một chút. Hắn cũng không biết vì sao, chỉ nghĩ tới việc Trần Tiểu Muội muốn dọn ra ngoài thì trong lòng đột nhiên trầm xuống. Lý Hoán thật sự không biết rõ mình đang nghĩ cái gì, thực tế đây là nhà của hắn mà hắn cũng chưa từng cầm tới một đồng tiền thuê nhà của Trần Tiểu Muội. Bình thường hai người tranh đấu chết đi sống lại, hắn lúc nào cũng có thể đuổi cô đi nhưng ý nghĩ này chưa từng xuất hiện trong đầu hắn. Phải chăng vì hắn ngại chị gái buồn lòng? Không phải, có nhiều lúc hắn cũng đâu có nghe lời chị. Hay vì Trần Tiểu Muội làm tốt việc nhà? Cũng không phải, người giúp việc tốt hơn cô có ở khắp nơi.

Nghĩ tới nghĩ lui cũng không hiểu nổi suy nghĩ phức tạp của chính mình khiến Lý Hoán đau cả đầu. Trần Tiểu Muội bên cạnh đã ngủ say mà hắn vẫn còn tỉnh như sáo, không biết làm gì đành đến phòng khách lấy sữa tươi uống, có ngờ đâu lại gặp Trần ba ba đang ngồi trên ghế sô pha xem ti vi.

Lý Hoán chào hỏi xong định bưng ly sữa tươi trở về phòng thì bị Trần ba ba gọi lại: "Lý Hoán, cháu qua đây ngồi, chúng ta nói chuyện một chút."

Lý Hoán cảm thấy mình thật là xui xẻo nửa đêm canh ba phải ngồi cùng một ông già tán gẫu cuộc sống nhưng không biết tìm cách nào khác để thoái thác một người vừa là trưởng bối, vừa là khách, nên dù không cam tâm tình nguyện cũng phải ở lại ngồi xuống.

Trần ba ba đang xem một tiết mục của thiếu nhi, trên màn hình các em nhỏ đều linh động đáng yêu, mắt đen tròn xoe khiến lòng người mềm như nước. Xem một lúc Trần ba ba chợt nói: "Tiểu Muội của chúng tôi lúc nhỏ cũng rất đáng yêu, bế ra ngoài ai cũng muốn sờ lên má nó."

            Trong nháy mắt Lý Hoán mơ màng tưởng tượng điệu bộ lúc nhỏ của Trần Tiểu Muội, quả thật, khuôn mặt trái xoan, làn da trắng nõn nà, nếu không muốn chạm vào thì phải xin lỗi tay mình rồi.

"Đứa nhỏ này không để tâm cái gì, khi còn bé tự mình leo cây hái quả táo, không cẩn thận té xuống gãy xương nằm hơn nửa năm. Sau khi vết thương hồi phục lại tiếp tục trèo cây, bị chúng tôi la một trận mới dám nói thật là hái táo cho hai mẹ con côi cút ngoài phố ăn."

Lý Hoán hơi nhướng mày không ngờ tới, Trần Tiểu Muội còn là một cô gái có long hào hiệp như thế.

"Khi lớn lên, đối với bạn bè nó cũng vô cùng chân thành, dù xui xẻo gặp phải người không tốt thì cũng chẳng coi là quan trọng, vẫn coi họ như bạn tốt."

Lý Hoán gật đầu một cái, Trần Tiểu Muội đối với bạn bè chân tình nếu không Tần Thanh cũng sẽ không giúp cô như vậy.

"Sau này gặp rồi yêu Ngô Thiên Hạo, không quan tâm hắn có tiền hay không để lo cho cuộc sống của mình, bỏ tất cả theo hắn tới nơi này. Kết quả là bị tổn thương..."

Trong mắt Lý Hoán thoáng qua một tia kinh ngạc, thì ra Trần ba ba đã biết những chuyện này.

"Nó là con gái của bác nên bác rất hiểu, chỉ có người khác phụ nó mà thôi chứ nó không bao giờ làm những chuyện như thế. Chẳng qua nó sợ chúng ta đi làm khó dễ Ngô Thiên Hạo nên mới nhận hết lỗi về mình."

Lý Hoán trầm mặc thật lâu, cuối cùng nói: "Thật ra thì bây giờ Tiểu Muội sống rất vui vẻ, đó mới là quan trọng."

Ngay cả chính Lý Hoán cũng không có nhận ra đây là lần đầu tiên hắn gọi cô là Tiểu Muội.

Trần ba ba nhìn Lý Hoán cười: "Cậu cũng là một thanh niên tốt. Bác biết cậu và Tiểu Muội chỉ là bạn bè bình thường nhưng vì giúp nó mà giả bộ trước mặt chúng ta. Được lắm, nếu có được một con rể tốt như vậy, bác cũng có thể yên lòng."

Dưới ánh đèn ti vi, má của Lý Hoán đỏ lên. Cuộc đời hắn đã từng được khen rất nhiều nhưng cái mà Trần ba ba khen là lần đầu tiên, sau khi nói chuyện xong trở về phòng ngủ vẫn thấy trên mặt nóng rực.

Trần ba Trần mẹ ở chưa đầy hai ngày thì trở về thành phố A. Chân trước hai người vừa đi thì chân sau Trần Tiểu Muội liền trở về phòng của mình. Không có hơi thở ấm áp bên cạnh cùng hương thơm thoang thoảng kia, Lý Hoán mất ngủ mấy đêm.

Cũng không biết là chuyện gì xảy ra nhưng Trần Tiểu Muội dần dần cảm thấy mình và Lý Hoán càng ngày càng ăn ý. Cô làm đúng món ăn mà hắn đang nghĩ tới, hắn chuyển tới tiết mục ti vi đúng lúc cô muốn xem, mọi việc cứ thế diễn ra vô cùng tự nhiên. Tối tối hai người, một thì viết luận văn, một thì viết phê bình, mệt mỏi thì giúp nhau pha coffee, đói bụng thì cùng nhau đi ra ngoài ăn khuya.

Có lần ăn no quá, anh bảo vệ ở lầu dưới nhìn thấy cười híp mắt nhìn bụng Trần Tiểu Muội hỏi: "Ô, hai vị mới kết hôn mấy ngày mà đã có rồi. Chúc mừng nha."

Trần Tiểu Muội tức đến nỗi không thở được còn Lý Hoán bên cạnh thì lại cười sung sướng giống như con mèo ăn vụng cá.

Họ đi tiếp chưa được mấy bước thì gặp một bác gái ở lầu ba cũng cười chào rồi chỉ vào bụng Trần Tiểu Muội nói: "Ừm, nhìn hình dáng bụng này chắc chắn là con trai rồi."

Trần Tiểu Muội quả thực khóc không ra nước mắt, còn Lý Hoán bên cạnh lại cười như hoa cúc mùa xuân.

Trần Tiểu Muội rút kinh nghiệm xương máu, quyết định tìm hướng ít người mà đi nhưng lại quên mất ngay bên cạnh mình có một kẻ chuyên nói lời ác độc: "Nhưng nói đi cũng nói lại, nếu hai chúng ta có con thì cực kỳ nguy hiểm."

Trần Tiểu Muội không hiểu bèn hỏi vì sao, Lý Hoán cũng vui vẻ giải thích: "Mặc dù có thể giống tôi một nửa nhưng còn nửa kia có thể giống cô. Vậy còn chưa đủ nguy hiểm sao?"

Lần này, Trần Tiểu Muội giận đến không tức nổi nữa, cô quyết định chút nữa nấu cơm sẽ cho cát vào để lấy hết hàm răng của Lý Hoán.

(Hoàn thành) Ở chung ký – Tát Không Không – Phần 2


Mâu thuẫn của hai người phát triển đỉnh điểm là sau 3 tháng sống chung. Ngày đó Lý Hoán bị bệnh cảm rất nặng, sai Trần Tiểu Muội hầm canh gà cho hắn. Trần Tiểu Muội không cam tâm bị hắn sai khiến nên lúc nấu cháo gà cho vào hai muỗng muối lớn, dù sao đang bị bệnh nặng, Lý Hoán có ăn cũng không cảm nhận được mùi vị. Sau khi Lý Hoán ăn xong trong vòng một giờ đồng hồ uống tám ly nước, tám lần chạy vào nhà cầu chỉ thiếu chút nữa thì mệt đến chết. Trần Tiểu Muội lén núp ở phòng bên, nhìn bước chân hắn yếu ớt, dáng vẻ khổ sở chạy ra chạy vào nhà cầu thì cười sung sướng như con mèo ăn vụng.

Học đến nghiên cứu sinh nên trí thông minh của đồng chí Lý Hoán cũng không phải là vừa, hắn chỉ suy nghĩ một chút thì hiểu ra ngay tất cả là âm mưu của Trần Tiểu Muội. Do đó sau khi lành bệnh, nhân cơ hội Trần Tiểu Muội không để ý, lấy một con nhện lớn từ phòng thí nghiệm đặt lên chân cô. Lúc ấy Trần Tiểu Muội đang cầm chày đập hồ đào, thấy vậy giật mình một cái, chiếc chày đập vào tay khiến cho tay bị sưng lên như một cái bánh bao đã lên men. Lý Hoán vội vàng đưa cô đến bệnh viện kiểm tra, may mắn là chỉ tổn thương phần mềm, không bị gãy xương nhưng tay sưng thế này thì cũng phải nghỉ ngơi dăm bữa nửa tháng.

Trần Tiểu Muội vô cùng tức giận. Cô là hoạ sỹ vẽ tranh minh hoạ, bình thường nhận việc làm ở nhà, bây giờ thì đúng là tai hoạ rồi vì trước mắt không thể hoàn thành bản thảo. Cô không muốn thất hẹn nên chỉ có thể cắn răng nhịn đau thức đêm từ từ vẽ.

Cố nhịn đau và thức khuya đến nửa đêm thì một ly cà phê nóng hổi bỗng nhiên xuất hiện ở trên bàn, cô ngẩng đầu nhìn lên thấy khuôn mặt của Lý Hoán. Có điều nhìn thế nào cũng không thấy hắn có chút thành ý nào, cô hừ lạnh một tiếng đẩy ly cà phê ra tiếp tục vẽ.

"Bản nháp à, cũng không tệ." Trong lòng Lý Hoán đang ân hận nên cố gắng vô cùng, khó khăn nặn ra được một câu khen ngợi.

Đáng tiếc Trần Tiểu Muội ngẩng đầu, nhìn hắn oán độc một cái: "Đây là bản chính thức."

      Thấy mình không cẩn thận lại tổn thương cô một lần nữa, Lý Hoán cũng bắt đầu bội phục lực sát thương của chính mình.

"Uống đi, đừng giận dỗi, vẽ tranh cho hoàn tất quan trọng hơn, giữ được núi xanh không lo không có củi đốt, làm xong đi thì về sau muốn trả thù cái gì tôi sẽ phụng bồi đến cùng." Lý Hoán lại đem ly cà phê đặt trước mặt cô.

"Tôi bị thương nặng như vậy, anh phải bồi bổ cho tôi." Trần Tiểu Muội cò kè mặc cả: "Tôi muốn ăn bánh trẻo rán cùng sò biển nướng, đúng rồi còn có hoành thánh, đi mua về nhanh."

"Ăn nhiều như vậy cô không sợ chết vì bội thực sao?" Lý Hoán khinh khỉnh nhìn khuôn mặt tròn nhỏ nhắn của Trần Tiểu Muội.

"Hại chết tôi chẳng phải anh càng vui vẻ sao?" Đối với tâm lý học, Trần Tiểu Muội cũng hiểu được đôi chút.

"Cũng đúng." Lý Hoán dừng một lát thì lại kiếm cớ khác xoay chuyển tình thế: "Nhưng trời tối như vậy rồi, tôi sợ đi ra ngoài gặp nguy hiểm."

"Ách, nam nhân đại danh như anh mà sợ gặp sắc lang, nữ cuồng sao?" Trần Tiểu Muội cau mày.

"Hay là cô đi cùng tôi, lỡ có gặp sắc lang, nữ cuồng thì tôi sẽ cho bọn họ thấy cô, hù doạ họ chạy." Trình độ ác độc trong lời của Lý Hoán lại tăng thêm một cấp.

Trần Tiểu Muội không cách nào khác đành phải mặc thêm áo khoác đi cùng hắn.

Lúc này chính là thời điểm lạnh nhất trong năm, lại đang đói bụng nên nhìn màn tuyết trắng rơi như lông ngỗng bên ngoài lòng Trần Tiểu Muội rất thoải mái, do đó đến quán nướng nóng hổi, cô nhiệt tình ăn uống đến bụng no kềnh ra.

Đang ăn, cô bỗng nhìn thấy một thân ảnh quen thuộc dáng vóc cao ráo, khí chất thành thục thì mím chặt môi lại, hắn có hóa thành tro Trần Tiểu Muội cũng nhận ra chính là gã bạn trai cũ bắt cá hai tay Ngô Thiên Hạo. Cô muốn quay đi tránh gã nhưng không kịp, Ngô Thiên Hạo mắt tinh nhìn thoáng là thấy cô. Tâm trí Trần Tiểu Muội hoảng hốt, cô còn nhớ rõ lúc xách hành lý rời đi đã nói một câu: "Trong vòng một tháng, ta sẽ tìm được một nam nhân hơn ngươi gấp vạn lần!"

Lời đã nói, chẳng lẽ bây giờ Ngô Thiên Hạo tới kiểm tra sao? Không kịp nghĩ nhiều, Trần Tiểu Muội vội vàng kéo Lý Hoán bên cạnh, nói: "Mau ôm lấy vai tôi!"

Lý Hoán cau mày: "Tôi cũng có nguyên tắc của mình, đâu phải dạng người đói thì vơ quàng vào bụng, có giết chết tôi tôi cũng sẽ không đụng vào cô."

Mắt Trần Tiểu Muội trở nên đỏ au: "Anh có thể thử xem."

Ngay cả một người mạnh mẽ như Lý Hoán cũng cảm thấy, giờ phút này Trần Tiểu Muội tức giận khiến cho người khác run rẩy, bất đắc dĩ, hắn đưa tay choàng qua vai Trần Tiểu Muội. Thấy hình ảnh đó, Ngô Thiên Hạo đang đứng phía xa tiến lại.

Lý Hoán cũng không ngốc, từ sự run rẩy của Trần Tiểu Muội cùng hành động của Ngô Thiên Hạo thì cảm nhận được ngay có gì đó bất ổn: "Sao, chính là người bỏ rơi cô?"

Trần Tiểu Muội gật đầu một cái, cầu mong được an ủi.

"Nhìn qua cũng không có gì đặc biệt ."

Trần Tiểu Muội lại gật đầu, ừ, an ủi cũng không tồi.

"Nhưng so với gã cô được lợi hơn rồi."

Trần Tiểu Muội lệ rơi đầy mặt, cô cầu mong an ủi chứ không có cầu mong đả kích đâu.

"Đừng suy nghĩ nhiều, gã không phải là người thích hợp với cô." Nhìn Trần Tiểu Muội mũi đông lạnh đỏ bừng, Lý Hoán tháo khăn choàng cổ của mình xuống choàng lên vai Trần Tiểu Muội, ngón tay của hắn chạm vào mặt cô ấm áp khác thường.
 
Ấm đến nỗi làm dịu cả trái tim Trần Tiểu Muội.