Thứ Năm, 11 tháng 10, 2012

[Từ thứ nữ đến hoàng hậu] Chương 50 : Trả về nguyên vẹn


Ta còn đang ngây dại chưa kịp hiểu gì cho đến khi có người tiến lại muốn bắt mới hoàn hồn giật mình kêu "Hoàng thượng, nô tỳ bị oan! Hoàng thượng, nô tỳ bị oan!"

Thái giám đi tới dùng phất trần đánh vào đầu ta: "Còn dám kêu! Tội quấy rầy thánh giá, trực tiếp chém đầu ngươi!"

Ta mím môi nhìn, là một thái giám tuổi còn rất trẻ, vẻ mặt vênh váo tự đắc.

Biết hắn tức giận nhưng ta vẫn phải kêu oan, nếu không ai biết được bọn họ sẽ đưa ta đến đâu, phòng tra tấn hay nhà giặt giũ?

Ta liều nói: "Hoàng thượng, nô tỳ thực sự oan uổng! Nô tỳ không muốn phóng hỏa!"

Hắn nhìn ta với vẻ miễn cưỡng không tin nhưng cũng nhẹ phất tay. Người đang giữ ta thả ta ra, ta thở phào một cái quay người quỳ trước mặt hắn, đầu cúi sát xuống đất.

Hắn đi tới trước mặt ta trầm ngâm hồi lâu, đột nhiên cúi người hỏi: "Ngươi là cung tỳ của cung nào?"

Ta kinh hãi, đột nhiên hắn hỏi vậy là có ý gì?

Trong đầu bỗng nhiên nhớ tới đêm mới vào cung, lúc ta thấy Như Mộng tình cờ gặp hắn, hắn cũng hỏi nàng như thế. Bàn tay cầm nến siết lại, sáp nến rơi xuống bỏng rát, ta hơi nhíu mày nhưng không dám kêu

"Nói." Giọng hắn lạnh lùng khiến ta run lên.

Ta cố gắng sắp xếp lại ngôn ngữ trong đầu cho rõ ràng mới nói: "Nô tỳ là cung tỳ ở Huyễn Nhiên các." Ta còn rất muốn hỏi hắn có phải là hắn cho rằng ta cũng giống Như Mộng, biết được hắn sẽ đi qua nơi đây nên cố tình ở chỗ này chờ?

Hài, thì ra hoàng đế thiên triều cũng tự mình đa tình đến thế.

Hắn hừ lạnh một tiếng vẻ không tin.

Ta nghĩ, có lẽ hắn cũng chẳng nhớ nổi bây giờ ai đang ở Huyễn Nhiên các, nếu để hắn cho rằng ta có mặt ở đây vì muốn câu dẫn hắn thì không bằng ta nên chiếm thượng phong.

Ta hắng giọng nói: "Hoàng thượng, tiểu chủ nhà ta có tri thức hiểu lễ nghĩa, tài mạo song toàn, hiền lương thục đức..." Thiên Phi à, ngươi nên cám ơn ta vì ta đã tiến cử ngươi cho Hạ Hầu Tử Khâm.

Hắn hơi bàng hoàng khẽ kêu một tiếng rồi cúi đầu cười rộ lên nói: "Thật thú vị."

Ta vẫn cúi đầu không biết hắn nói câu "Thật thú vị." này là có ý gì. Giọt nến trên tay rơi xuống càng nhiều như muốn bọc cả bàn tay ta lại, ta muốn thả nó xuống nhưng không dám.

Hắn đứng thẳng người cười nói: "Thật hiếm thấy một cung tỳ ca ngợi chủ tử như thế, vậy hôm nay trẫm sẽ qua Huyễn Nhiên các nhìn xem, nữ nhân có tri thức hiểu lễ nghĩa, tài mạo song toàn lại hiền lương thục đức theo lời ngươi nói là thế nào!"

"Tạ ơn hoàng thượng." Ta dập đầu, lòng quá phấn khích vì bảo vệ được chính mình, không ngờ tay vung lên khiến ngọn nến tắt ngúm, có điều lúc này ta nghĩ cũng không cần lo chuyện đó.

Ta chỉ biết, hắn bất ngờ giá lâm Huyễn Nhiên các, Thiên Phi nhất định rất vui mừng.

Thấy hắn quay người định rời đi, thái giám bên cạnh vội vã đi theo nhưng hắn lại đột ngột dừng lại, nhẹ giọng nói: "Ồ, ngươi vừa nói muốn xem ngọn nến này có bị tắt hay không phải không nhỉ? Chắc trẫm nhớ không lầm đâu, ngươi cũng nói nhìn xong thì trả về chỗ cũ. Được, trẫm cho ngươi thời gian đêm nay, sáng mai trẫm muốn thấy ngọn nến được trả về nguyên vẹn. Nếu không, trẫm sẽ lấy đầu ngươi!"

[Từ thứ nữ đến hoàng hậu] Chương 49 : Nói ta đốt cung


Nhưng ta cũng không thể đứng ở ngoài đến sáng, ở đây chịu đông lạnh chi bằng đi loanh quanh một chút, nửa đêm ngắm ngự hoa viên, dù giữa thời tiết này không phù hợp nhưng cũng coi như an ủi chính mình

Ta cũng không muốn ngày mai có ai thức dậy thấy bộ dáng thảm hại của ta, vừa đi vừa hà hơi, xoa tay đủ cả nhưng cũng không thấy ấm lên chút nào. Cũng may ta còn đủ chân tay nên cũng không đến mức để mình chết cóng.

Nhìn xa xa thấy trên hành lang dài phía trước có một dãy đèn sáng rực bỗng nhiên ta nảy ra chủ ý.

Lúc này cũng không để ý nhiều đến chỗ đầu gối bị đau nữa, đau một chút cũng còn tốt hơn so với chết rét, ta chạy tới, bao nhiêu ánh đèn bị thu hết vào trong mắt.

Nhưng khi tới nơi mới phát hiện đèn được treo rất cao, ta tìm rất lâu cũng không thấy bất cứ vật gì có thể lấy chúng xuống. Nhìn cây cột thẳng đứng, ta hơi mím môi, nếu không thể lấy xuống vậy ta sẽ leo lên lấy. Dẫu sao từ nhỏ ta đã quen leo cột nhà nên chắc cũng không có gì khó, hơi miễn cưỡng nhưng cũng có thể làm được.

Cuối cùng cũng quyết định leo lên nhưng tay quá ngắn không với được đến chỗ đèn lồng, ta hơi tức tối chân đạp vào cột vươn tay tới muốn chụp một cây đèn. Chỉ nghe "Xoạt" một tiếng, đèn lồng bị ta túm rách, ngọn nến trong đèn rơi xuống. Mắt ta sáng lên vội đưa tay đón, không ngờ cơ thể mất thăng bằng, rơi thẳng xuống.

"Ái" Đau quá, may là ta đã bắt được ngọn nến, ánh nến lay động nhưng không tắt.

Ta cảm thấy may mắn, không thể đợi được nữa hơ tay trên ánh lửa cho ấm áp, đột nhiên nghe một người nói: "Ngươi ở đây làm gì?", giọng lạnh lẽo nhưng lộ rõ sự uy nghiêm không thể coi thường.

Ta kinh hãi nhìn theo phía tiếng nói thì thấy một nam nhân chắp tay đứng trước mặt ta. Ánh đèn trên tay lay động tỏa ánh sáng trầm mặc quanh hắn, ta chỉ nhìn thấy một màu vàng sáng tỏa trên người hắn

Trong đầu của ta lập tức hiện lên bốn chữ: Hạ Hầu Tử Khâm.

Không biết đặt cây nến trong tay vào đâu, ta luống cuống ngồi dậy, nghiêm cẩn quỳ xuống, lớn tiếng hô: "Nô tỳ tham kiến hoàng thượng!"

Hắn đi về phía trước mấy bước hỏi lại: "Ngươi ở đây làm gì?"

Làm gì? Ta không thể nói với hắn là ta lạnh nên muốn lấy cây nến ở đây để sưởi ấm, trong lòng loạn lên không hiểu ma xui quỷ khiến gì lại trả lời: "Nô tỳ... Nô tỳ chỉ muốn biết cây nến này có tắt hay không, nhìn xong sẽ trả về chỗ cũ...". Có điều nói xong thì chỉ muốn tát chính mình, kiếm cái cớ gì mà thô thiển vậy.

Hắn im lặng khiến ta khẩn trương đến nỗi lòng bàn tay chảy đầy mồ hôi, những ngón tay co quắp nắm ngọn nến, muốn giấu không được, muốn tắt không xong.

Một lát sau mới nghe tiếng người lao xao tới, tiếp đó là giọng hoảng sợ của thái giám: "Hoàng thượng, hoàng thượng, Sao người ở chỗ này! Ban đêm rất lạnh, người...". Y nhìn thấy ta sửng sốt ngậm miệng lại.

Ta cũng cảm thấy kỳ quái, không phải mỗi đêm Hạ Hầu Tử Khâm đều lật bài tử của phi tần sao, trễ vậy rồi hắn đến đây làm gì?

Nhưng chỉ một giây sau, ta ngay cả thời gian nghĩ lung tung cũng không có khi nghe hắn nói: "Người tới, mang cung tỳ muốn đốt cung này đi."

[Từ thứ nữ đến hoàng hậu] Chương 48 : Muốn ta chết cóng


Cung tỳ vâng lời đi tới chỗ ta, hắng giọng nói: "Đầu gối hạ xuống một chút nữa"

Ta mím môi, đã quỳ gối lâu như vậy rồi còn muốn ta khuỵu xuống nữa?

"Sao, không nghe thấy à?" Cung tỳ nhíu mày, lạnh lùng nhìn ta.

Chó cậy gần nhà, gà cậy gần chuồng, trong lòng âm thầm mắng nhưng cũng phải nghe lời lại khuỵu gối, chân mỏi đến nỗi ta sắp không chịu được nữa rồi.

Nàng vẫn chưa hài lòng: "Thêm chút nữa!"

Được, ta lại khuỵu.

"Vẫn chưa được."

"Hạ nữa!"

Hạ xuống nữa thì gần như quỳ trên đất, ta nhìn nàng, nàng cũng nhìn ta với ánh mắt khiêu khích, ngón tay chỉ chỉ muốn ta hạ gối xuống nữa

Thiên Phi cười dường như rất vui với việc hành hạ ta, vẻ mặt mỗi lúc càng trở nên rạng rỡ hơn.

Còn ta cuối cùng chịu không được "Bịch" một tiếng, trực tiếp quỳ xuống.

"Ôi." Cung tỳ khẽ kêu một tiếng, quay đầu lại nhìn về phía Thiên Phi, "Tiểu chủ, xem ra ả cũng thành tâm đấy chứ, hành đại lễ cơ đấy"

Thiên Phi cười: "Thì ra ngươi cũng hèn hạ quá nhỉ, cho ngươi hành tiểu lễ không thích lại muốn hành đại lễ? Tốt, sau này ở Huyễn Nhiên các, ngươi cứ dùng lễ này với ta là được."

Ta căm giận chịu đựng nghe nàng nói tiếp: "Ngươi nói ta phải làm sao đây, chỉ một lát không thấy ngươi thì lòng ta không thoải mái. Tang Tử, xem ra mệnh của ngươi chính là để hầu hạ ta từ nhỏ!"

Ta không để ý tới nàng nhưng nàng cũng không buông tha: "Ngươi nói đúng, nữ nhân hậu cung quý ở hiền lương thục đức. Sau này ta sẽ rất hiền lành, sẽ không lấy trâm đâm ngươi nữa."

Đúng vậy, nàng không hề lấy trâm nhưng so với lúc lấy trâm còn làm cho người ta sợ hãi hơn. Tim ta bỗng nhiên đập mạnh, thủ đoạn Thư quý nhân kia cũng thật lợi hại, chỉ qua mấy canh giờ thôi mà đã có thể dạy nàng đến cỡ này.

Quỳ thật lâu, chỗ đầu gối sưng lại bắt đầu đau đớn. Ta hơi nhíu mày, chỉ sợ chỗ thuốc vừa rồi dùng uổng phí nhưng không ngờ Thiên Phi ngáp một cái, hướng ta phất tay nói: "Được, về đi, ngày mai nhớ đến hầu hạ ta sớm một chút."

Ta còn chưa dám tin nhưng nghe nàng nói vậy thì quyết định nhanh chóng, lập tức nói: "Tạ ơn tiểu chủ." rồi dùng tốc độ nhanh nhất đứng dậy đi ra cửa.

Thiên Phi ở sau lưng bỗng nhiên cười rộ lên, giọng đắc ý: "Đừng nghĩ Phương Hàm đáng tin cậy, chính nàng cũng chỉ là tượng đất qua sông! Ha ha..."

Ta sợ run lên không chần chờ vội vã đi nhanh

Trên đường, ta không dám trì hoãn chỉ lo Thiên Phi hứng trí lên lại gọi ta trở lại nên đi thẳng một hơi tới cửa viện mới dừng lại cười lạnh.

Đương nhiên ta sẽ không dựa vào Phương Hàm. Nàng đã từng nói ở trong cung, không ai bảo hộ được ta, chỉ có thể dựa vào chính mình.

Thiên Phi cho rằng nàng chung chiến tuyến với Thư quý nhân là tốt sao? Nực cười, đều là nữ nhân của hoàng đế, ai có thể chân thành với ai chứ?

Ta cúi đầu thấy bóng mình in trên mặt đất rõ ràng mới phát hiện hôm nay trăng rất tròn. Có điều không khí lạnh như băng cùng với gió thổi ù ù như muốn rụng cả mũi. Ta hà hơi đi đến phòng nghỉ đẩy cửa thì thấy cửa đã bị khóa lại. Ta tưởng cung tỳ cùng phòng không biết còn có người ở bên ngoài nên khóa cửa nên kiên trì gõ mấy cái nhưng bên trong cũng không có bất cứ động tĩnh gì.

Ta lại đập, gọi lớn nhưng vẫn không ai mở cửa. Thế nhưng ta lại nghe rõ ràng có tiếng lào xào bên trong. Ta thở dài biết ngay Thiên Phi làm gì có lòng tốt như vậy, mới hành hạ ta nửa canh giờ đã cho ta trở về. Thì ra nàng đã sớm tính toán, sai cung tỳ khóa cửa nhốt ta bên ngoài.

Bên ngoài lạnh vô cùng, Thiên Phi quả là đê tiện.

[Từ thứ nữ đến hoàng hậu] Chương 47 : Nàng học rất nhanh


Ta trở lại ngồi trên giường, cúi đầu xem xét hộp thuốc mỡ, mở nắp ra. Một chút mùi thuốc cũng không có, ngược lại hương thơm tỏa ra thấm vào gan ruột.

Ta cảm thán thực là thuốc tốt.

Nhưng của ai? Thiên Phi? Muốn hạ độc ta?

Hơi ngẫm nghĩ rồi lắc đầu, nếu nàng muốn giết ta cần gì rắc rối vậy? Ta bị thương ở đầu gối, nàng có thể ném ta ra ngoài, giữa trời lạnh như vậy khiến ta chết rét mấy đêm, lại lấy ớt bột rắc lên vết thương cho thối rữa thì ta muốn sống cũng khó.
Nghĩ xong, tự giật mình, biện pháp ác độc như thế, sao ta có thể nghĩ ra được nhỉ?

Sau đó, nhíu mày cười ra tiếng. Ta ác độc như vậy còn sợ ai hạ độc trong thuốc mỡ sao? Có điều ta nhất định phải mau bình phục.

Lấy chút thuốc mỡ bôi lên chỗ bị thương, ta nhẹ nhàng xoa bóp rồi tăng thêm sức. Vết bầm rất lớn, nhất định phải xoa mạnh mới mau tan, xoa mạnh đến nỗi răng va lập cập vì đau, nghe được cả tiếng lạch cạch trong miệng.

Nhưng càng đau, ta càng tỉnh táo.

Lượng thuốc người đưa tới thật chính xác, dùng một lần là hết.

Ta vừa đau vừa mệt, người không một chút sức lực ngã xuống giường thở hổn hển.

Đau quá.

Hơi khép mắt lại ta như nhìn thấy thân ảnh quen thuộc sau màn trướng, rồi giọng Tô Mộ Hàn lạnh lùng không chút thay đổi: "Tử nhi, tự đứng lên."

Cho tới bây giờ, hắn chưa từng đỡ ta một cái.

Ta cười cay đắng, lại thấy ánh mắt lo lắng của Cố Khanh Hằng, hơi thở dồn dập, giọng đầy yêu thương: "Tam nhi, đau không?"

Khanh Hằng...

Ta chậm mở mắt ra, cơn đau lại ùa tới. Con đường này là do ta chọn lựa, đã không còn cơ hội quay lại nữa rồi.

Trời chạng vạng mới có người tới gọi ta: "Tang Tử, tiểu chủ gọi ngươi vào phòng."

Ta không nói lời nào, lặng yên đứng dậy bước ra, đi vài bước mới biết thuốc kia thực kỳ diệu. Chỉ có mấy canh giờ mà đau đớn đã gần hết chỉ còn một chút không thoải mái nơi đầu gối, cũng may đoạn đường gần nên không ảnh hưởng nhiều.

Ta không biết Thư quý nhân đi lúc nào, Thiên Lục cũng đã trở về.

Thiên Phi đã thay một bộ y phục quý giá ngồi chờ ta trong phòng.

Ô, ta không nghĩ nàng vì chờ ta mà trang điểm đẹp như vậy, có lẽ nàng đang mong hoàng thượng đến, bây giờ lại kêu ta thì chắc hẳn hoàng thượng đã lật bài tử của người khác, nàng tức giận muốn phát tác nên gọi ta.

Trước mặt nàng để một chậu thủy tiên. Hoa chưa nở nhưng đã thấy lấp ló nụ hoa trắng muốt, gốc xanh um đầy vẻ cao quý.

Ta tiến tới, hướng nàng hành lễ: "Tiểu chủ cát tường."

Nàng không nhìn ta, cũng không cho ta đứng dậy, ta hơi mím môi nhưng vẫn duy trì tư thế quỳ gối.

Ánh mắt nàng vẫv nhìn chăm chú vào chậu thủy tiên vẻ như rất tập trung. Một lát, nàng vẫy tay, cung tỳ đứng bên cạnh vội đưa một đồ vật cho nàng. Ta chăm chú nhìn thì kinh hoàng thấy là một cây kéo!

Ban ngày chưa kịp dùng trâm ngọc đâm ta nên bây giờ muốn lấy kéo để đối phó ta sao?
Nhưng dường như ta nghĩ xa quá.

Thiên Phi nhìn một chút, tay kéo nhanh nhẹn cắt một nụ hoa. Nàng quay đầu lại hỏi cung tỳ: "Ngươi nói xem cây thủy tiên này bị cắt thì sau này có thể mọc một nụ khác không?"

Cung tỳ không hiểu nội tình, lắc đầu nói: "Bẩm tiểu chủ không thể"

Nàng gật đầu: "Đúng vậy, thủy tiên không giống cỏ dại, cỏ dại dù chết thì gặp gió xuân sẽ lại hồi sinh. Thế nhưng, vẫn phải là đề phòng." Nàng vừa nói vừa dùng kéo cắt thêm mấy nhát vào cành hoa thủy tiên vừa bị nàng cắt nụ.

Ta không biết ý nàng là gì, gọi ta qua đây để nhìn nàng cắt chết chậu hoa thủy tiên sao?
Nàng đột nhiên quay đầu lại, nhìn ta cười hỏi: "Tang Tử, ngươi là thủy tiên hay là cỏ dại?"

Ta nhất thời ngẩn người nhưng cứ đứng mãi ở tư thế quỳ lâu nên người run lên. Sắc mặt nàng chợt biến, để kéo lên trên bàn, lạnh lùng nói với cung tỳ bên cạnh: "Xem ra ả quả thật không cam tâm hành lễ, ngươi dạy ả đi."

Ta cũng quỳ đã lâu mà nàng cố ý không cho đứng lên để tìm cớ gây khó dễ. Xem ra, hôm nay Thư quý nhân đã dạy nàng thật nhiều nên nôn nóng muốn thử nghiệm với ta
 

[Từ thứ nữ đến hoàng hậu] Chương 46 : Hắn tin ta


Ta vịn tường khó khăn đứng lên, cơn đau từ chỗ đầu gối bị thương truyền tới làm ta nhăn mặt, nếu không có chỗ vịn sợ là đứng lên không nổi.

Các thái giám, cung tỳ làm xong việc đã trở về, không ai muốn có chút nào liên quan với ta.

Ta run rẩy đi vài bước từ từ ngẫm nghĩ lại.

Thiên Phi mới tiến cung mà thôi, còn quá non nớt. Thư quý nhân là một nữ nhân lợi hại đã khiến ta hiểu được cái gì gọi là giết người không dao. Nữ nhân trong hậu cung đều phải hiền lương thục đức là đúng nhưng các nàng đâm lén sau lưng thì ai phát hiện được đây.

Ta chợt nhớ tới vết sẹo xấu xí trên mặt Phương Hàm và những lời nàng nói, cảm giác lạnh lẽo tràn sau sống lưng, tay vô tình xoa đầu gối bị thương nghĩ lần này bị như vậy có phải cũng đã rất may mắn rồi không?

Từng bước từng bước đi về phòng, nhớ tới khuôn mặt mỹ lệ của Thư quý nhân, ta đương nhiên không tin lý do nàng nói là tiện đường đi qua. Nếu chỉ tiện đường thì sao lại làm khó ta. Chắc hẳn nàng muốn ra oai với đám Thiên Phi.

Theo ta đoán, lúc này nơi ở của các chủ tử khác chắc là náo nhiệt không kém. Thư quý nhân làm vậy thì những phi tần khác cũng sẽ làm theo.

Ta vốn nghĩ rằng, chỉ cần Thiên Phi được hoàng thượng chọn, chờ nàng được hưởng hoàng ân thì ta sẽ có cơ hội gặp hoàng thượng. Nhưng hôm nay thấy Thư quý nhân, ta biết phải cân nhắc lại mọi chuyện. Có lẽ ta thực quá ngây thơ rồi. Nếu Thư quý nhân dám mang cung tỳ theo chắc chắn nàng sẽ không cho các cung tỳ này bất cứ cơ hội nào tiếp cận hoàng thượng, nếu không chỉ có một kết quả, đó là chết.

Như Mộng chính là tấm gương điển hình.

Thiên Phi thì sao, nàng có thể ngu ngốc để ta gặp hoàng thượng sao?

Cho dù nàng ngốc cũng biết ta tiến cung là vì cái gì.

Ta thật không cam lòng nhưng ta chỉ có một mình, thế đơn lực bạc, có thể làm gì đây?

Than khẽ một tiếng, vô tình chạm vào túi gấm Tô Mộ Hàn giao cho ta trước khi tiến cung, trong lòng khẽ động. Đúng rồi, sao ta lại có thể quên mất việc này?

Ta kích động lấy túi gấm ra, run rẩy mở túi thứ nhất.

Bên trong, là một xấp giấy Tuyên Thành gấp gọn gàng.

Ta cẩn thận mở ra, phía trên là nét chữ quen thuộc của Tô Mộ Hàn, dường như còn tỏa ra mùi hương nhàn nhạt trên người hắn...

Nhưng chỉ nhìn một cái, ta liền buồn bã rồi thất vọng cười.

"Tiên sinh, ngươi quá coi trọng ta."

Lúc này thân ta còn khó bảo toàn, làm sao mà đủ sức đấu lại các nàng đây.

Chậm chạp xếp lại tờ giấy Tuyên Thành ngay ngắn, cho lại vào trong túi gấm, cất vào người, ta cũng không cần xem đến túi thứ hai. Tô Mộ Hàn đã nói, thấy cái thứ nhất tự nhiên sẽ biết khi nào cần xem cái thứ hai. Vì thế, bây giờ chưa đến lúc.

Ngồi ở đầu giường ngơ ngác, chỗ đầu gối bị thương đau âm ỉ, kiểu đau này thấm vào tận xương tủy, ta cắn môi nhưng không hề khóc, trong đầu chỉ toàn là câu chữ Tô Mộ Hàn đã viết.

Hắn nhìn việc như thần, chắc sẽ không chỉ cho ta một biện pháp khó khăn như thế. Thủ đoạn của hắn quả nhiên không thể coi thường. Nhưng không có sự giúp đỡ, ta cũng chẳng làm được gì.

Phương Hàm nói ở trong cung không ai có thể bảo hộ ta vì thế nàng không giúp, nàng muốn thử thách ta.

Ta khiếp sợ, Tô Mộ Hàn...

Trong nháy mắt ta quên hết đau đớn khẽ cười.

Hắn quá tin tưởng ta vì hắn cho rằng lúc này, với khả năng của ta hoàn toàn có thể giải quyết được.

Ta đang thần người suy nghĩ, bỗng nhiên cảm giác trước cửa sổ hiện lên một bóng người. Ta kinh hãi, kêu lên theo bản năng: "Ai? Ai đó?"

Một lúc sau cũng không thấy ai trả lời.

Ta hơi chần chờ rồi cắn môi bò dậy, đi tới cửa sổ bất ngờ nhìn thấy một hộp thuốc mỡ đặt trên bệ cửa sổ.

[Từ thứ nữ đến hoàng hậu] Chương 45 : Ra oai phủ đầu

Thiên Phi và Thiên Lục cũng giật mình, ta nhìn về phía đó chỉ thấy một nữ nhân xiêm y rực rỡ vịn tay cung tỳ chầm chậm đi tới, váy nâu nhạt viền nhung, móng tay dài màu hồng phấn, hương thơm thoang thoảng tỏa ra bốn phía.

"Tiểu thư, đó là Thư quý nhân." Cúc Vận vội khẽ nói.

Thiên Phi còn chưa kịp phản ứng, Thiên Lục đã kéo nàng hướng Thư quý nhân hành lễ: "Thần thiếp khấu kiến nương nương, nương nương cát tường!"

"Nương nương cát tường!" Thiên Phi cũng phục hồi tinh thần lại.

Thư quý nhân buông tay cung tỳ ra, thấy ta ánh mắt nàng sáng lên nhưng chỉ chớp mắt là chuyển qua chỗ khác, lạnh lùng nói "Miễn lễ" rồi nói: "Bản cung vừa đi ngang qua, nghe thấy bên trong này ồn ào nên tò mò vào xem, chuyện gì vậy?"

Thiên Phi nhìn ta nói: "Bẩm nương nương, thần thiếp đang dạy dỗ một ả cung tỳ không hiểu phép tắc mà thôi."

"Ồ? Vừa mới tiến cung mà, phạm lỗi gì?"

Thư quý nhân uể oải hỏi nhưng lại khiến cho Thiên Phi không nói được lời nào. Thiên Lục khẩn trương định nói gì đó giải thích thì thấy Thư quý nhân tiến lên, cầm trâm ngọc Thiên Phi đang nắm trong tay, xoay người lại liếc nhìn ta. Nàng cúi nhìn cây trâm ngọc cười rạng rỡ, chỉ cây trâm vào ta, nhẹ giọng nói: "Vừa rồi, ngươi định lấy cái này?"
Ta kinh hãi, chẳng lẽ nàng thấy ta dây dưa một chỗ Thiên Phi nên nghĩ rằng ta muốn lấy trâm ngọc sao?

"Bản cung cho ngươi, sao không lấy?" Ta còn đang im lặng, nàng đột nhiên nói, vừa dứt lời, đưa cây trâm gần thêm một chút. Ta ngơ ngác nhìn, ngây ngốc giơ tay nhận.

Nhưng bỗng nhiên ngón tay nàng buông ra, cây trâm ngọc xanh biếc theo ngón tay rơi xuống, chỉ nghe "Cạch ——" một tiếng, vỡ đôi trên mặt đất.

Trái tim của ta trầm xuống, ngay lập tức Thư quý nhân đầu ngẩng cao đứng thẳng người, nhẹ nhàng nói: "Người tới, thay tiểu chủ các ngươi dạy dỗ cung tỳ cẩu thả này. Hôm nay chỉ là trâm ngọc mà thôi, sau này làm hỏng thứ gì quý giá hơn thì e là đầu cũng không giữ được."

"Nương nương..." Ta ngạc nhiên nhìn nàng, ta và nàng không thù không oán, sao nàng phải làm thế?

Nghe vậy, Thiên Phi đắc ý, nhìn các cung nhân bên cạnh, lạnh lùng nói: "Còn chưa ra tay? Muốn nương nương nói lần thứ hai sao?"

Thái giám đi tới giữ chặt hai tay tay ta, một cung tỳ tiến đến, giơ tay định đánh. Bỗng nhiên Thư quý nhân lại nói: "Mang ra bên ngoài đánh, không nên quấy rầy tiểu chủ nghỉ ngơi."

"Dạ!"

Cánh tay ta bị siết chặt, kéo mạnh ra ngoài. Thiên Lục dường như muốn nói gì đó nhưng bị Thiên Phi chặn lại. Ta nhìn thấy rõ ràng ánh mắt sợ hãi của Thiên Lục nhưng khi ánh nhìn đó chạm vào mắt ta thì từng chút từng chút phiêu tán đi.

Các cung nhân kéo ta ra ngoài rồi bất ngờ buông ra, ta đứng lên không được, ngã oặt dưới đất, ai đó đá ta một phát.

Một phát này khiến họ tăng lên can đảm, ngay sau đó bao nhiêu đấm đá giáng xuống người.

Ta đã hơi choáng váng thì một người nói: "Ngươi đừng oán hận chúng ta, ai bảo ngươi đắc tội ai không đắc tội lại đắc tội Thư quý nhân!"

Ta cười lạnh. Ta đắc tội Thư quý nhân ở chỗ nào, chẳng qua, nàng có chung mối thù với Thiên Phi nên lấy cớ dạy dỗ ta mà thôi. Có điều, nàng thông minh hơn Thiên Phi, dạy người cũng phải kiếm ra lý do chính đáng.

Ta tin nếu khi nãy, ta không nhận lấy trâm ngọc kia thì cũng sẽ mang tội danh không nghe lời chủ tử.

Muốn gán tội cho người khác, sợ gì không có lý do!

"Ngươi nên cầu khẩn đi, mong nương nương tha cho cái mạng nhỏ của ngươi!"

Đúng vậy, lần này là ta may mắn, Thư quý nhân dạy dỗ ta chứ không phải Thiên Phi, nếu không, nàng nhất định phải lấy mạng ta.

"Chúng ta đánh nhẹ một chút đi, nàng cũng mới tiến cung nên chưa biết trong cung hiểm ác!"

Sao ta không biết chứ, nhưng ta vốn coi nhẹ nó.

"Hài." Một người thở dài "Nhìn dáng vẻ của ngươi lúc nãy giống như muốn uy hiếp chủ tử vậy? Ta cho ngươi biết dù bây giờ nàng chỉ là một chủ tử nho nhỏ nhưng nếu muốn ngươi chết thì cũng đơn giản như bóp chết một con kiến thôi!"

Ta cuộn mình dưới đất, không nói một lời nào.

Đau, đau đến tận xương tủy.

Nhưng trong tâm trí ta, mọi thứ rõ ràng như gương sáng.

Ở chốn này, ta phải đề phòng hết thảy chứ không riêng gì Thiên Phi.

Ở chốn này, có rất nhiều người thông minh.

Không biết qua bao lâu, một người từ bên trong đi ra: "Nương nương nói, dạy dỗ xong rồi thì thôi nhưng sau này phải nhớ cho kỹ"

"Vâng, Như Ý tỷ tỷ." Các cung nhân nghe lời dừng tay lại, cung kính trả lời.

Ta nghĩ đó là cung tỳ thiếp thân của Thư quý nhân nên khó trách người Huyễn Nhiên các phải cung kính như thế. E là ngay cả Thiên Phi và Thiên Lục cũng phải kiêng nể mấy phần.

Ta muốn gượng dậy nhưng toàn thân yếu ớt cùng đau đớn, đành phải nằm im dưới đất.
Các thái giám cùng cung tỳ thở dài một hơi, tỏa đi ai làm việc nấy.

Ta mơ hồ nghe được bọn họ nói:

"Chắc bây giờ Như Ý đắc ý lắm, nàng là người thân cận nhất của Thư quý nhân cơ mà!"

"Đương nhiên nhưng không biết Như Mộng kia xảy ra chuyện gì, đang yên lành lại tự tử"
"Ta nghe nói hình như nàng phạm lỗi gì đó."

"Suỵt —— Ngươi muốn chết? Các ngươi cũng muốn bị đánh sao?" Người nọ nói, còn không quên quay sang nhìn ta, ánh mắt không có chút nào thuơng xót, chỉ tự thấy mình may mắn.

Ta không nhịn được ho khan hai tiếng, Như Mộng Như Mộng... Thì ra nàng là người của Ngọc Thanh cung.

Ta yếu ớt cười, ta đã biết nàng phạm tội gì...

[Từ thứ nữ đến hoàng hậu] Chương 44 : Hận không thể giết ta


Ta bị mang về Huyễn Nhiên các.

Thiên Phi bắt ta quỳ trong sân. Ta không muốn quỳ, nàng cho một thái giám lấy phất trần quật mạnh vào chân ta, hả hê: "Không phải ngươi muốn làm nô tỳ sao, vậy hôm nay, ta để ngươi quỳ cho toại nguyện!"

Ta nghiến răng nhìn nàng, không kêu đau, không khóc.

Ta ngã xuống, đầu gối va vào nền đá cứng đau thấu tâm can. Hít một hơi dài, ta muốn ngồi dậy nhưng ai đó ở sau lưng đạp mạnh, ta không gượng được, lại té xuống đất. Khuỷu tay đập mạnh xuống nền đá, máu tràn ra, rơi xuống đất tóe ra như một chùm hoa đẹp.

Thiên Phi đắc ý cười lớn, giật phất trần trên tay thái giám, mạnh mẽ quật xuống người ta, vừa quật vừa mắng: "Các ngươi biết ả là ai không?"

Các thái giám, cung tỳ nhìn nhau, nhìn ta bằng ánh mắt nghi hoặc lắc đầu
"Ả ——" Thiên Phi nghiến răng nói, "Ả là muội muội ta, các ngươi không tin sao?"

Không ai trả lời.

Ta cười lạnh thì ra đây chính là khả năng của nàng, nàng chỉ biết đánh ta sao?

Nàng cúi người, mạnh bạo nắm cằm ta, nheo mắt phượng lại, khinh thị: "Ta vốn vẫn coi ả là muội muội nhưng có người lại không biết tốt xấu. Thân phận thấp hèn mà còn không muốn làm thiếp. Tốt, rất tốt!" Nàng vừa nói xong, giọng trở nên ác độc ném phất trần đi, xốc váy lên đạp vào đầu gối ta thật mạnh "Tiếng tăm cũng lớn a, trước mặt mọi người mà muốn Phương Hàm vì ngươi ra mặt, coi thường ta?"

Đau quá. Quả thực nàng không lưu tình chút nào.

Theo bản năng, ta lấy tay đỡ. Thấy thế, nàng càng tăng thêm sức, giẫm lên chân tay ta, còn khoái trá nói: "Đau không? Sao không van xin? Ngươi van xin, ta sẽ tha cho ngươi! Cầu xin đi, cầu xin ta tha thứ!"

Ta quyết không cầu xin nàng, chỉ nhìn nàng cười nhưng đau đến tê tâm phế liệt nên chắc nụ cười sẽ rất quái dị.

Nàng càng tức giận, thét lên chói tai, không ngừng đánh đấm ta

"Tiện nhân! Thấy ngươi ta đã khó chịu từ lâu rồi! Ngươi không nên có mặt trên đời này, càng không nên xuất hiện ở Tang phủ! Ngươi không biết an phận, còn muốn cùng ta tranh giành. Ngươi cho ngươi là ai?" Nàng tức tối mắng, ánh mắt đầy căm hận.

Ta chưa bao giờ biết, thì ra trong lòng Thiên Phi không chỉ chán ghét mà còn hận ta.

Thấy ta cố gắng che đầu gối, trong mắt nàng hiện lên một tia ác độc bèn rút ngọc trâm cài trên đầu đâm xuống. Ta kinh hãi, tay nắm lấy cổ tay nàng cười lạnh nói: "Tiểu chủ chẳng lẽ không biết ở hậu cung chỉ có nữ nhân hiền lương thục đức mới có thể nhận được thánh sủng sao?" Nàng vừa mới được sắc phong tài nhân mà dám làm đến chuyện như vậy

Nàng hơi chần chừ nhưng sắc mặt vẫn đầy giận dữ, dồn sức muốn đâm xuống

Ta cười nhạt. Thiên Phi chính là một đại tiểu thư bướng bỉnh. Hôm nay nếu nàng vô duyên vô cớ đâm ta bị thương thì chắc chắn tiền đồ sau này coi như phá hủy. Hủy chân của ta để đánh đổi tương lai của nàng đáng giá sao?

Không, không.

Ta muốn tốt hơn nàng thì không thể hi sinh chính mình. Ta không thể cùng chết với nàng

Thái giám, cung tỳ bên cạnh đều câm như hến, ai cũng không dám cử động.

Lúc này, chợt nghe được một giọng nói vọng tới: "Tỷ, tỷ làm gì vậy?"

Thiên Lục từ xa xông tới, cầm tay nàng: "Tỷ!"

"Buông tay!" Thiên Phi vẫn không chịu thôi, "Ta không có tính tình tốt như muội. Ả và tiện nữ thanh lâu đều không phải là kẻ tốt. Hôm nay ả dám theo chúng ta tiến cung, ai biết sau này ả còn dám làm những gì nữa. Nếu hôm nay ta tha cho ả, chẳng phải khiến ả càng thêm càn quấy sao?"

"Tỷ, không nên!" Thiên Lục sợ hãi kêu lên

Ta biến sắc sợ rằng Thiên Phi sẽ không chịu buông tay.

"A, chỗ các muội muội thật náo nhiệt nhỉ!"

Giọng nói ôn nhu từ phía sau vọng tới. Ta thấy các hạ nhân vội vã quỳ xuống hô to: "Nương nương cát tường —— "