Thứ Năm, 11 tháng 10, 2012

[Từ thứ nữ đến hoàng hậu] Chương 36 : Hưởng ơn mưa móc

Trong phòng tràn ngập mùi Long Tiên Hương.

Ta nằm trên sàn nhà lạnh lẽo cảm thấy hơi buồn ngủ. Trên giường động tĩnh dần ngưng chỉ còn lại tiếng thở yếu ớt.

Một lát sau, dường như có người đứng dậy, sau đó nghe Hạ Hầu Tử Khâm gọi: "Lưu Phúc."

"Có lão nô." Cửa nhẹ nhàng đẩy ra. Ta thóang nhìn thấy một đôi giày màu xanh, y hỏi "Hoàng thượng quay về Thiên Dận cung?"

Nghe hắn nói vậy, ta mới nhớ nơi này cũng không phải là tẩm cung của Hạ Hầu Tử Khâm. Chẳng qua hắn tùy tiện chọn một nơi gặp gỡ nữ nhân mà thôi.

Hạ Hầu Tử Khâm chỉ nhẹ "Ừ", liền thấy Lưu Phúc tiến nhanh đến, đỡ hắn đứng dậy. Sau đó cung tỳ rất nhẹ nhàng mà nhanh chóng tiến vào, ta như ngửi thấy mùi thuốc thoang thoảng.

"Uống."

Là giọng Hạ Hầu Tử Khâm

"Hoàng thượng, đây... là cái gì?" Tiếng Như Mộng có chút hoảng hốt cùng sợ hãi.
Ta kinh hoàng, chẳng lẽ cho nàng độc dược sao?

Lưu Phúc quát: "Bảo ngươi uống thì uống đi!"

Hạ Hầu Tử Khâm đã đứng dậy. Lưu Phúc vội đuổi theo, nhẹ giọng: "Hoàng thượng, Phương Hàm cô cô chờ ở bên ngoài đã lâu, lão nô gọi nàng vào, hay là..."

"Cho nàng vào."

"Dạ." Lưu Phúc quay người ra.

Hắn quay người lại, giọng lạnh lẽo: "Không phải ai hưởng ơn mưa móc của trẫm cũng đều hóa thành phượng hoàng!"

Ý tứ trong lời của hắn quá rõ ràng.

Hít một hơi thật sâu, ta tận lực nằm sát xuống đất, hận không thể che tai mình lại. Ta sợ hắn thật sự ban độc dược cho Như Mộng, ta sợ nghe thấy nàng rên lên đau đớn nhưng chờ một hồi cũng không thấy động tĩnh gì. Đến lúc cung tỳ lui xuống, ta ngẫm nghĩ lại thì đoán có lẽ không phải là độc dược.

Phương Hàm tiến vào, giọng nàng vẫn là thanh âm không cảm xúc: "Nô tỳ khấu kiến hoàng thượng, hoàng thượng vạn tuế!"

"Chuyện gì?"

"Chuyện Tương Tú viện đã giải quyết thỏa đáng, nô tỳ sẽ giáo dục các nàng thật tốt"

"Được, ngươi làm việc, trẫm rất yên tâm. Trẫm mệt rồi, hồi cung" Hạ Hầu Tử Khâm nói rồi bước ra ngoài.

Ta bỗng nhiên tò mò không nhịn được vội bò lên trước hy vọng thấy được nam nhân này. Đúng lúc ngó ra thì giật mình thấy ánh mắt Phương hàm nhìn tới. Ta kinh hãi rụt người lại, tim đập thình thịch. Ta không rõ nàng có nhìn thấy ta núp dưới giường hay không.

Nàng chưa rời đi mà đột nhiên bước tới phía ta.

Ta cắn môi, nghĩ thật nhanh tìm lý do giải thích nếu bị phát hiện.
 

[Từ thứ nữ đến hoàng hậu] Chương 35 : Đã tới chậm


Ta dường như sớm đoán được câu trả lời của hắn. Chỉ là ta không biết hắn sẽ đối với nàng thế nào, tha hay giết nàng?

Đúng lúc này, nghe thấy tiếng bước chân gấp gáp sau lưng hắn truyền đến. Ta nhìn lại, chỉ thấy một thân hình mảnh khảnh đi nhanh tới. Tiếp theo là tiếng nữ nhân vội vã: "Hoàng thượng, thiếp... thiếp tới chậm". Nghe giọng nàng giống như vừa chạy rất nhanh

Hạ Hầu Tử Khâm không quay đầu lại, chỉ nhàn nhạt nói: "Nguyễn tiệp dư, ngươi thật sự tới chậm rồi."

Lời của hắn vừa mới ra, đột nhiên cúi người, ôm Như Mộng vào lòng. Như Mộng kinh hoảng kêu một tiếng, tay theo bản năng nắm lấy vạt áo trước ngực hắn: "Hoàng thượng!"

Nguyễn tiệp dư vốn đang đứng thở dốc, thấy Hạ Hầu Tử Khâm làm vậy, mặt đã xanh càng trở nên trắng bệch. Nàng hoảng sợ mở to đôi mắt đẹp, tay chỉ Như Mộng, run rẩy hỏi: "Nàng... Nàng là ai?"

Hạ Hầu Tử Khâm nheo mắt nhìn nữ nhân trong lòng, không nhìn nàng nói: "Ngươi tới chậm, tất nhiên sẽ có người thay." Nói rồi, hắn ôm Như Mộng quay người bước thẳng về phía ta.

Ta run lên. Nếu như bị hắn phát hiện ta trốn ở sau cột nhà sẽ không hay. Chẳng biết tại sao ta cảm nhận được, Hạ Hầu Tử Khâm không hề đơn giản.

Phía sau hắn Nguyễn Tiệp Dư kêu lên: "Hoàng thượng, nàng chỉ là một cung tỳ!"

"Cung tỳ thì sao?" Hạ Hầu Tử Khâm nhẹ giọng hỏi lại, cũng không nhìn nàng, ôm Như Mộng trực tiếp đi tới

Ta sợ đến không nghĩ được, chẳng kịp lo gì nữa, quay người đẩy cánh cửa ngay gần đấy, nhanh chóng trốn vào

Thế nhưng vận khí dường như không tốt. Hạ Hầu Tử Khâm ôm nữ nhân trong long cũng đẩy cửa bước vào.

Ta cắn môi, đành phải chui xuống dưới gầm giường.

Quả nhiên người tính không bằng trời tính. Ta chưa bao giờ nghĩ tới sẽ gặp hoàng đế trong tình huống như vậy.

Nguyễn tiệp dư không cam lòng tiến vào, nói: "Hoàng thượng, vì thiếp nhất thời không tìm được đường mới... mới tới muộn."

Hạ Hầu Tử Khâm giống như ném người trong lòng xuống giường, lạnh lùng hừ một tiếng: "Lưu Phúc, đóng cửa."

"Dạ." Tiếng thái giám truyền tới, tiếp đó là tiếng đóng cửa khá lớn.

Ta không biết tại sao hắn lại không tin lời của nàng nhưng ta tin.

Hắn có hứng khởi hẹn phi tần tới nơi này thì chắc hẳn nữ nhân trong cung chẳng ai dám thất ước.

"Hoàng... Hoàng thượng, người muốn làm gì?". Tiếng Như Mộng run lên.

"Ngươi biết trẫm muốn làm gì mà." Giọng Hạ Hầu Tử Khâm rất nhỏ.

Ta nằm ở dưới giường, thở cực nhẹ. Ta không muốn khi bị phát hiện lại bị coi là thích khách, chém đầu tại chỗ.

Hắn cười: "Trẫm hôm nay, sẽ như ngươi mong muốn."

"Hoàng... Ô —— "

Mới vừa nói nửa câu, miệng nữ nhân đã bị chặn lại.

Động tĩnh trên mặt giường càng lúc càng lớn. Mà ta, vẫn nằm im như trước, không dám động một chút nào.

Ta nghĩ, ta đã biết bọn họ đang làm gì.

"Hoàng thượng, a —— "

Không biết tại sao, ta vừa nghe âm thanh yêu kiều kia, toàn thân trở nên căng thẳng, tim đập liên hồi. Ta đè tay lên ngực, cảm thấy khổ sở vô cùng.

"Muốn không?". Giọng nam nhân bỗng trở nên mị hoặc vô cùng

"Hoàng thượng —— nô tỳ, nô tỳ muốn... Ân, a —— "

Ta nắm chặt hai tay lại. Thanh âm nàng càng lớn, mặt ta càng nóng rực.

Thứ Bảy, 15 tháng 9, 2012

[Từ thứ nữ đến hoàng hậu] Chương 34 : Hạ Hầu Tử Khâm


Ẩn nấp nhưng ta hiếu kỳ.

Lặng lẽ nhìn ra, quả nhiên nhìn thấy một cung tỳ đi tới, bộ dáng sợ hãi. Khẽ cười nhìn nàng, có can đảm làm chuyện này thì còn biết sợ sao? Một bụi cây lớn che khuất nam nhân nên ta chỉ nghe thấy giọng hắn.

"Buông ta ra!" Cung tỳ khẽ kêu.

Hắn không buông, một lát hỏi: "Ngươi là ai?" ngữ khí lạnh lùng, ẩn chứa sự tức giận.

Cung tỳ kia sắc mặt ngày càng khó coi, run rẩy đáp: "Như... Như Mộng."

"Như Mộng là ai?" Hắn hỏi lại

Ta cười thầm ngạc nhiên, chuyện gì đây?

Cung tỳ kia cũng ngơ ngác. Nàng không trả lời mà hỏi lại: "Vậy ngươi là ai?"

Hắn cười một tiếng, rốt cuộc buông tay nàng ra: "Hạ Hầu Tử Khâm"

Nếu như ta không nghe lầm, hắn nói—— Hạ Hầu Tử Khâm.

Bỗng nhiên kinh hãi, đây chính là...

Cung tỳ kia cũng khiếp sợ không nguôi, vội quỳ xuống, đầu chạm đất: "Nô tỳ không biết là hoàng thượng, nô tỳ đáng chết! Xin hoàng thượng thứ tội, xin hoàng thượng thứ tội!". Như Mộng dập đầu liên tục, ngôn ngữ lộn xộn

Ta run lên. Hạ Hầu Tử Khâm tức giận? Hắn tức giận thì thế nào?

Chỉ tiếc, ta không nhìn thấy dáng vẻ của hắn, lại không dám tùy tiện đi ra.

"Ngẩng đầu lên." Hắn ra lệnh.

Như Mộng hai vai run rẩy, chần chừ, cuối cùng chậm rãi ngẩng mặt lên.

Hạ Hầu Tử Khâm bước tới. Ta mơ hồ có thể thấy long bào màu vàng sáng trên người hắn. Trong ánh đèn mông lung rọi xuống, có vẻ uy nghiêm đặc biệt. Mái tóc cột cao lay động trong gió lạnh. Tóc mai rủ xuống lòa xòa cạnh má nhưng ánh mắt hắn ẩn hiện sắc bén.

Hắn im lặng, Như Mộng không dám động, ta cũng không dám.

Thậm chí, không tự chủ được nén hô hấp lại.

Ta không đoán được hắn sẽ làm gì.

Cứ như vậy, hắn nhìn nàng một lúc lâu bỗng nhiên đảo người, tay nắm cằm nàng lạnh lùng nói: "Chắc ngươi mất không ít công sức để biết được trẫm sẽ đến chỗ này?"

Ta chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy hắn nghiêng người, thế nhưng khi nghe được lời hắn nói, không thể tránh khỏi rùng mình một cái. Lời hắn là ý gì? Chẳng lẽ cung tỳ này muốn...

Che miệng lại, câu dẫn hoàng đế, tội danh này chắc chắn nặng hơn tư thông với thị vệ.

Hạ Hầu Tử Khâm lại nói: "Ưm, để ta đoán xem ngươi là cung tỳ của cung nào."

Xem ra, hắn thực cho rằng nàng cố ý tới đây

"Cảnh Thái cung, Ngọc Thanh cung, hay là..."

"Hoàng thượng." Như Mộng cố lấy dũng khí mở miệng, "Nô tỳ không phải..."

"Chủ tử của ngươi đâu?" Hắn cũng không để ý lời nàng, quay đầu lại nhìn khiến ta sợ đến mức rụt ngay đầu lại. Chỉ nghe giọng hắn truyền tới "Ngươi không sợ nếu chủ tử của ngươi biết sẽ không buông tha ngươi sao?"

"A, trẫm hiểu rồi, ngươi muốn hóa thành phượng hoàng."

Giọng hắn đầy vẻ trào phúng, ta nhịn không được lại nhìn ra. Như Mộng nhíu mày nhăn mặt, chắc nàng đau do tay hắn siết quá mạnh nhưng cũng không dám kêu một tiếng.

"Trẫm đang nghĩ, nếu đem ngươi giao cho chủ tử của ngươi, thì kết quả sẽ thảm thế nào?". Thấy ánh mắt Như Mộng hiện lên vẻ hoảng sợ không giấu giếm, Hạ Hầu Tử Khâm lại nói, "Nhưng trẫm, cũng không tính làm thế."

Ánh đèn soi vào gương mặt tái nhợt của Như Mộng, nàng cắn môi, vẻ như hạ quyết tâm thật lớn, nói: "Hoàng thượng nghĩ sai rồi, nô tỳ cũng không biết hoàng thượng ở đây." Nàng nói, nàng vô ý tới.

Ta không biết nên tin hay không, dù sao, ta cũng như thế, vô ý đến đây.

"Trẫm không tin."

Hắn hời hợt nói nhưng giọng đầy kiên quyết

[Từ thứ nữ đến hoàng hậu] Chương 33 : Bị ta bắt gặp


Đêm khuya, ta nằm trên giường trằn trọc mãi cũng không ngủ được. Trời chớm đông, tuy đã có mưa nhưng không khí vẫn khô nóng vô cùng.

Trong phòng có tiếng thì thầm, chắc các nàng cũng không ngủ được như ta.

Ta thường vô tình chạm vào túi gấm của Tô Mộ Hàn. Cảm nhận được nó tồn tại, lòng ta cũng thấy an tâm. Hắn nói khi nào ổn thỏa có thể mở ra. Ta hiểu ý của hắn, bây giờ chưa đến lúc.

Cũng vô tình chạm tới một vật cứng rắn, đó là cây lược gỗ Cố Khanh Hằng tặng. Trong lòng cảm thấy bi thương. Đối với hắn, ta áy náy, nợ hắn kiếp này không thể trả.

Khẽ than một tiếng, chỉ hy vọng hắn có thể quên ta, sau đó tìm được một nữ nhân thương hắn và tốt hơn ta gấp bội.

Lòng đầy lo nghĩ, ta đứng dậy rón rén ra ngoài.

Mới vừa bước ra cửa liền nghe thấy tiếng hỏi: "Đi đâu?", giọng lạnh lùng không một chút cảm xúc

Ta kinh hãi, nhìn kỹ lại thấy là một thái giám, chắc là canh đêm, đành phải nói: "Ta cần đi nhà cầu."

Trên mặt thái giám lộ ra vẻ xấu hổ, hắng giọng nói: "Vậy nhanh đi."

Ta gật gật đầu, đi vài bước lại nghĩ tới: "Công công, xin hỏi đường nào?". Ta không phải muốn đi nhà cầu, nhưng đã nói dối thì phải nói dối đến cùng.

Thái giám tỏ vẻ không kiên nhẫn chỉ vào phía trước nói: "Đi thẳng, quẹo phải."

Ta cám ơn, rồi nhanh chóng rời đi. Đến khi quay đầu nhìn không còn thấy hình ảnh của thái giám mới dừng lại, quay người bước ra ngoài.

Lúc tiến cung vì sợ bị người khác nhận ra, ta vẫn luôn cúi đầu chưa hề nhìn qua khung cảnh xung quanh của chốn thâm cung đáng sợ này. Lúc này, mặc dù được đèn trong cung chiếu sáng nhưng trong đêm tối cũng chỉ thấy mơ hồ ẩn hiện.

Chỉ biết, đây là một nơi cực kỳ rộng lớn.

Đi trên đường, thỉnh thoảng gặp phải ngự lâm quân soi đuốc kiểm tra ta chỉ yên lặng đứng nép sang một bên. Trên người ta mặc y phục nô tì nên cũng không ai quá chú ý đến.

Không mục tiêu, ta chỉ đi lung tung, vừa đi vừa ngó nghiêng xung quanh

Lúc định thần lại thì không biết mình đã đi đến nơi nào. Ta hơi hoảng hốt muốn quay trở lại theo đường cũ.

Có điều khi muốn quay lại mới ngẩn người. Vừa rồi cứ đi, nghĩ nếu bị trách tội sẽ lấy lý do lạc đường giải thích nhưng không ngờ, lần này lạc đường thật. Bây giờ, tìm làm sao ra đường cũ trở về?

Ta lắc lắc đầu, nhưng lại cười rộ lên. Có lẽ trong thâm tâm ta, cũng không muốn trở về nơi đó.

Đi tiếp một đoạn đường, ta có cảm giác mình đang đi ngược hướng nhưng cũng vẫn tiến tới, thậm chí trong lòng có chút hưng phấn bởi vì ta biết chỉ có lúc này ta mới có thể tranh thủ tìm hiểu.

Người khác vào đây đều nghiêm cẩn tuân theo quy định, còn ta, lại chỉ muốn phá vỡ nó.
Đúng lúc này, đột nhiên nghe thấy phía sau có tiếng bước chân vội vã truyền đến.

"Ngươi đã đến rồi."

Một giọng nam nhân cất lên đầy vui mừng.

Ta giật mình, phản ứng đầu tiên là nghĩ thị vệ cùng cung tỳ trong cung có quan hệ, không ngờ bị ta gặp được. Cung tỳ cùng thị vệ quan hệ là tử tội. Nghĩ đến đó trong lòng hoảng hốt, vội chuyển mình tới sau cột trống núp vào.

[Từ thứ nữ đến hoàng hậu] Chương 32 : Điều kiện đủ


Lúc chúng ta thay y phục xong vẫn thấy Phương Hàm yên lặng đứng ở trong viện. Thái giám bên người nàng cười, ghé vào tai nàng nói gì đó, mà nàng cũng chỉ cười lạnh lùng không nói gì.

Bọn nha đầu đứng thành một hàng theo quy củ, Phương Hàm hài lòng nhìn qua một lần, mới hắng giọng nói: "Đó là y phục của các ngươi sau này, y phục ngoài cung không cần dùng đến nữa. Nếu y phục không vừa, phủ nội vụ sẽ đổi."

Ta hơi hiếu kỳ, nàng sẽ dạy chúng ta cái gì. Nếu nói là lễ nghi hoàng thất thì quá phô trương rồi. Đó là việc của các tiểu chủ, còn chúng ta cùng lắm chỉ là nha đầu mà thôi.

Phương Hàm sau khi nói xong cũng không nói thêm gì, chỉ dặn nếu có việc cũng không được đi lung tung rồi quay người rời đi.

Phương Hàm vừa đi, nét mặt thái giám kia cũng trở nên lạnh lẽo: "Mọi người đều nghe Phương Hàm cô cô dặn gì rồi. Giờ hãy trở về phòng." Hắn hừ nhẹ một tiếng, chuyển động thân người đuổi theo hướng Phương Hàm đi.

Bọn hắn vừa đi, tiếng ồn trong viện sôi lên. Bọn nha đầu líu ríu thảo luận: "Cô cô thật lợi hại"

"Đó là nữ quan hàm ngũ phẩm trở lên, ngay cả những tiểu chủ mới vào cũng phải kiêng nể đôi chút"

"A, thật chứ?"
...
Các nàng nói liên tiếp, tựa hồ càng ngày càng hưng phấn.

Cúc Vận không tranh luận cùng mà đi về phía ta, khẽ gọi : "Tam tiểu thư."

Ta nhìn nàng, cười nói: "Gọi Tang Tử."

Nàng ngẩn người, ta lại nói: "Tang Phủ có Tam tiểu thư sao? Ta chẳng qua chỉ là một ngoại nhân mang họ Tang. Ngươi tưởng lúc ở Tang phủ, ta không biết trong đầu các ngươi nghĩ gì sao"

Nàng bị ta chặn lời một câu cũng nói không ra. Ta hít một hơi, tiếp tục: "Mà thôi, quên đi."

Quên quá khứ Tang Tử, quên ký ức Tang Tử đã từng bị bọn họ lãng quên, khi dễ.

Ta bước đi, trở về phòng nghỉ. Cúc Vận bỗng chạy tới hỏi: "Nhưng .. sao ngươi... sao ngươi có thể tiến cung?"

Làm sao tiến cung? Ta cười khẽ: "Có người không muốn tiến cung, mà ta muốn. Vậy là đủ."

Cúc Vận cười: "Ngươi không quên lời tiên đoán kia."

Nàng không nói cụ thể nhưng ta hiểu. Chỉ là nói như vậy, cũng có phần đúng. Ta không cam lòng, vì sao các nàng là phượng thân, mà ta chỉ có thể làm thiếp!

Mỗi khi nhớ tới chuyện đó bao nhiêu uất ức tức giận sẽ dồn tới.

Cúc Vận không nhìn thấy thái độ khác lạ của ta nói tiếp: "Nếu các tiểu thư biết, nhất là đại tiểu thư, nhất định sẽ không bỏ qua cho ngươi."

Vấn đề này, sao ta lại không nghĩ đến chứ? Nhưng cùng lắm chỉ là làm khó dễ. Mười lăm năm đã như thế, bây giờ ta sợ sao? Huống chi, bây giờ đang ở trong cung, không phải ở Tang phủ, rất nhiều chuyện Thiên Phi có muốn cũng không thể làm gì.

Ta hừ một tiếng, không thèm nói chuyện nữa tiến về phòng nghỉ

"Kỳ thực làm tiểu thiếp của Cố thiếu gia cũng tốt, có vài người... muốn còn không được, mà ngươi lại ..."

Ta không nghe thấy câu nói kế tiếp của Cúc Vận nhưng ta hiểu được ý của nàng
Ta cũng đã tiến cung rồi, rất nhiều chuyện đã không thể quay đầu lại, càng không thể hối hận

[Từ thứ nữ đến hoàng hậu] Chương 31 : Ngã dưới chân nàng


"Ngẩng đầu lên". Giọng Phương Hàm rõ ràng, ta thấy nàng nhẹ nhàng vẫy chiếc khăn trên tay, động tác vô cùng uyển chuyển.

Bọn nha đầu nghe lời đều ngẩng đầu lên.

Đây là lần đầu tiên ta nhìn thấy nữ nhân Phương Hàm này.

Nếu như nói Tô Mộ Hàn dạy ta biết cuộc sống chốn hậu cung thì Phương Hàm chính là người dạy ta cách sinh tồn ở đây.

Nhớ lúc nàng mặc y phục màu xanh, tóc giản dị búi trên đầu, không có một vật trang sức nào, chỉ có bên tai lộ ra nửa chiếc khuyên màu xanh ngọc, nhìn thoáng qua cũng biết là ngọc tốt.

Ta lặng yên ngắm dung mạo của nàng, thanh lịch nhẹ nhàng rất giống với tưởng tượng của ta. Nàng còn trẻ, thần sắc đạm mạc, nhìn tổng thể mang lại cho người khác cảm giác đặc biệt

Riêng có một vết sẹo dài nổi bật trên má trái, kéo dài từ tai đến cổ.

Nhìn đến đó, ta không khỏi sợ hãi, cuống quít đưa mắt nhìn chỗ khác.

Quả nhiên, rất nhiều người cũng chú ý đến, đây đó phát ra thanh âm luyến tiếc khe khẽ

Phương Hàm tựa hồ cũng chẳng để ý, liếc mắt nhìn các nha đầu, nói: "Các ngươi đều là nha đầu do các vị tiểu chủ mang đến từ nhà mẹ đẻ, quy củ trong cung này sợ là chưa rõ. Hôm nay hoàng thượng phân phó ta đến để dạy các ngươi cách giữ nghiêm cung quy. Từ nay các ngươi cứ gọi ta là cô cô "

"Vâng, cô cô." Bọn nha đầu đồng thanh trả lời.

Phương Hàm lại nói: "Mấy ngày nay, sẽ có ma ma khác giáo dục lễ nghi cho các vị tiểu chủ, vì thế các ngươi không cần đến hầu hạ."

Cúc Vận nhẹ "A" một tiếng. Ta nhìn thấy trên mặt nàng lộ ra vẻ kinh ngạc, có thể là do nàng chưa kịp báo cho các tỷ tỷ chuyện của ta.

Hừ, kỳ thực nàng không cần để ý bởi vì căn bản ta không quan tâm.

Lúc này, một thái giám tiến tới, chỉ huy người phía sau đang cầm đồ gì đó trong tay, giọng the thé: "Đây là y phục do phủ nội vụ đưa tới, các ngươi đều trở về phòng thay đổi, sau một nén nhang lại tập hợp ở đây, nhanh lên!"

"Dạ." Nghe giọng thái giám không thân thiện, bọn nha đầu đều vội đi lên lấy y phục.
Ta vừa bước lên trước một bước, không biết bị ai đụng mạnh vào vai, ta kêu một tiếng, lảo đảo té ngã ngay dưới chân Phương Hàm. Phương Hàm như thể kinh hãi, lui về sau nửa bước, cúi đầu nhìn ta chằm chặp.

Ta thầm kêu không tốt, vội bò dậy quỳ xuống, cúi đầu: "Cô cô thứ tội."

Phương Hàm chưa mở miệng thì đã có thái giám tiến lên, vẫy phất trần trên tay, thanh âm lạnh lẽo: "Không có mắt sao?", nói rồi muốn đánh xuống.

Ta sợ đến nhắm mắt lại, nhưng phất trần trên tay thái giám cũng không rơi xuống, chỉ nghe tiếng Phương Hàm truyền tới: "Bây giờ xúc động một chút cũng không sao, nhưng sau này không được như vậy nữa."

Nói vậy là không truy cứu ta nữa.

Ta vội vàng gật đầu ‘Vâng’. Phương Hàm lại nói: "Đi đổi y phục đi"

Ta ngồi dậy lấy y phục, xoay người đi đến phòng nghỉ. Cúc Vận hồ nghi nhìn ta, ta biết, nàng nhất định không hiểu. Cho dù không được ưu ái, ta cũng là chủ nhân ở Tang gia, thân phận so với nha đầu chắc hẳn lớn hơn

Ta cười trong bụng, nàng làm sao hiểu nổi chuyện của ta?

Đóng cửa phòng, ta cùng bọn nha đầu nhanh chóng tay y phục. Ta để quần áo trên giường, bắt đầu cởi áo.

Một nha đầu nhìn ta, rồi quay sang người bên cạnh: "Thì ra người trong cung cũng không đáng sợ như vẫn thường nghe nói. Ta thấy Phương Hàm cô cô kia cũng không nghiêm khắc lắm đâu!"

"Ưm. Nhưng chúng ta đều là hạ nhân, không nên đắc tội người khác thì hơn"

Ta tiếp tục thay quần áo, trong lòng không ngừng suy nghĩ. Các nàng nhất định là thấy tình cảnh vừa rồi nên cho rằng như thế, nhưng lòng người trong cung này sao có thể hời hợt như vậy chứ?

[Từ thứ nữ đến hoàng hậu] Chương 30 : Phương Hàm cô cô


Các tú nữ đều được bố trí ở Tương Tú viện. Nghe nói ba ngày sau tuyển tú mới chính thức bắt đầu.

Các mama sẽ dạy các tú nữ cung quy trong thời gian này. Ngôn ngữ, hành vi, trật tự, người nào cũng phải tuân theo. Về phần kết quả, ai có thể lọt vào mắt xanh của hoàng đế đều phải dựa vào bản lĩnh của chính mình.

Ngồi trong tiểu viện cùng bọn nha đầu, ta tiện tay bẻ mấy nhành cây, trong lòng thầm nghĩ mấy mama bất quá chỉ là mượn cớ dạy dỗ chứ thực ra muốn nhân cơ hội này kiếm chút tiền bất hợp pháp mà thôi.

Các tú nữ này, ai lại không muốn tạo mối quan hệ tốt với các thái giám, mama. Tất cả đều trông ngóng trong đợt tuyển tú 3 ngày sau quan hệ đó phát huy tác dụng nên cho dù chỉ là chút ít cũng dốc hết sức ra làm.

Tuy nhiên chuyện này cũng chẳng đến lượt ta lo. Chắc hẳn trước khi Thiên Phi và Thiên Lục tiến cung, cha và Cố đại nhân cũng đã lo liệu chu toàn.

Vứt cành cây kia đi, ta quay người lại, nhìn thấy một người đứng sừng sững sau lưng. Thấy ta, ánh mắt nàng lộ ra vẻ khiếp sợ, chỉ vào ta, run run nói: "Ngươi... Ngươi là... Tam tiểu thư!"

Ta phải sớm nghĩ ra, là Cúc Vận, nha đầu của Thiên Lục.

Nàng có phải là nha đầu tâm phúc của Thiên Lục hay không ta không biết. Có thể đúng, mà cũng có thể không. Bây giờ là tâm phúc, sau này ai biết được.

Nàng cùng ta đều là nha đầu hồi môn, được bố trí trong cùng một viện là bình thường. Ta cũng biết, sẽ không giấu giếm mãi được. Nghĩ như vậy, liền bình thường trở lại. Nhìn nàng cười, nói yếu ớt: "Ngươi nhận sai rồi, ta không phải là tam tiểu thư." Nói xong, cũng không nhìn nàng nữa, bước đi qua người nàng.

Ta nói vậy không phải là phủ nhận. Ta chỉ muốn nói cho nàng biết, từ nay về sau tam tiểu thư Tang phủ đã không còn, ta chỉ đơn giản là Tang Tử.

Trong mắt Cúc Vận hiện lên một tia kinh ngạc, nhưng cũng không gọi ta

Ta nghĩ, Thiên Phi cùng Thiên Lục rất nhanh sẽ biết chuyện này. Nhưng ta không sợ. Cũng đã tiến cung, cho dù biết, các nàng có thể làm gì? Chẳng lẽ đuổi ta ra khỏi cung? Hừ, cho dù các nàng muốn, cũng chưa chắc có thể làm được.

Xuất cung, đâu phải chuyện dễ dàng như thế?

Trở về phòng, ta nằm xuống giường. Đột nhiên lại nhớ tới cái gì, bàn tay thò vào trong áo đến khi chạm vào một thứ mềm mại mới thở phào nhẹ nhõm. Đồ Tô Mộ Hàn đưa cho ta, đều ở đây.

Nằm trong phòng một lúc thì có người chạy vào lớn tiếng gọi: "Mọi người ra ngoài, Phương Hàm cô cô có lời muốn nói!"

Nghe vậy, ta giật mình một cái ngồi dậy mà bọn nha đầu ở cùng ta cũng đứng hết lên. Ta chỉnh trang lại y phục, mở cửa đi ra ngoài.

Trong một chốc, khắp nơi đều là tiếng mở cửa. Bọn nha đầu rất nhanh đứng trước cửa phòng mình, trên mặt có chút ngơ ngác

Ta đứng cúi đầu, không biết Phương Hàm cô cô kia rốt cuộc là ai.

Cúc Vận nhìn ta một cái thật nhanh nhưng cũng đứng nghiêm

Sau đó, ta nghe thấy tiếng bước chân khẽ khàng đi tới, tiếp theo là thanh âm nữ nhân: "Đều đi qua đây." Tiếng nàng không lớn, lại rất rõ ràng. Nghe âm sắc biết là còn rất trẻ.

Ta cùng mọi người tiến đến giữa sân viện tự giác xếp thành hàng

Phương Hàm đi tới trước mặt của ta thì dừng lại. Ta cúi đầu, chỉ nhìn thấy mũi hài tinh xảo thêu hình chim quyên, hương thơm tinh khiết tỏa ra. Chân nàng xinh xắn khiến ta rất muốn thấy khuôn mặt nàng. Ta còn nghĩ rằng, con người nàng chắc chắc cũng xinh đẹp như thế.