Theo phản xạ ta ngóai đầu nhìn lại, Triêu Thần vội để đồ trong tay xuống đi tới mở cửa thì thấy một thái giám vội vàng chạy tới, sắc mặt y trắng bệch. Ta chỉ cảm thấy trong lòng bỗng nhiên trầm xuống, như thể báo trước đã xảy ra chuyện không tốt.
Thái giám kia chạy tới, quỳ xuống nói: "Nương nương, trong cung xảy ra đại sự, hoàng thượng đã hồi cung rồi. Nô tài phụng mệnh đến báo với nương nương việc này, nếu nương nương muốn hồi cung thì bên ngoài có kiệu đưa người về."
Những ngón tay run lên, hắn nói gì vậy? Hạ Hầu Tử Khâm hồi cung sao?
Ta bước tới một bước, nghiêm nghị hỏi: "Trong cung xảy ra chuyện gì?"
"Chuyệ đó... Nô tài không biết." Người phía dưới cúi đầu, run rẩy trả lời.
Ta đâu còn quan tâm y biết hay không nữa nhanh chóng bước ra ngoài.
"Nương nương..." Triêu Thần vội vàng chạy đuổi theo.
Ta trầm giọng nói: "Hồi cung!"
Tình Hòa cũng đuổi theo, thấy mặt ta âm trầm nhưng nàng hiểu chuyện nên không nói một lời nào.
Ta sai Triêu Thần thu thập một chút rồi lập tức dẫn người ra khỏi Ngự Túc uyển. Ngay trước cửa đã đậu sẵn một chiếc xe ngựa, ta không nói gì chỉ đi thật nhanh. Một người vén màn xe giúp ta khẽ nói: "Nương nương đi chậm một chút."
Giọng nói quen thuộc khiến ta bất ngờ nhìn lên, hóa ra là Cố Khanh Hằng.
Hạ Hầu Tử Khâm vội vã hồi cung nhưng lại cho Cố Khanh Hằng lưu lại bảo hộ ta khiến ta càng thêm lo lắng không yên.
"Nương nương..." Triêu Thần ở phía sau gọi ta, ta mới định thần lại, không nhìn người trước mặt nữa mà xoay người đi vào trong xe ngựa. Triêu Thần cũng tiến vào ngồi ở bên cạnh ta, nàng nhìn lén ta một cái nhưng cuối cùng cũng không nói gì.
Xe ngựa chạy nhanh dần, màn xe thấp thoáng bay lên theo những bánh xe gập ghềnh, phát ra những tiếng "phựt phựt". Lúc này, ta cũng chẳng còn lòng dạ nào đi ngắm cảnh sắc bên ngoài, hay tay căng thẳng nắm ở một chỗ.
Rốt cuộc có đại sự gì mà làm hắn vội vàng trở về như thế? Ngay cả thời gian báo cho ta cũng không có?
Ta cắn răng, buổi sáng còn dạy ta bắn tên, còn nói muốn ta làm đồ ăn chờ hắn buổi tối về ăn. Sao mới qua mấy canh giờ mà đã thay đổi hết như thế?
Xe ngựa chạy một đoạn đường rồi, ta ngồi bên trong cuối cùng nhịn không được, gọi lớn: "Cố thị vệ!"
"Nương nương có chuyện gì vậy?" Ngoài xe vọng đến giọng nói bình thản của Cố Khanh Hằng.
Ta thốt lên hỏi: "Rốt cuộc trong cung xảy ra chuyện gì?" Ta không biết thái giám kia có thật sự không biết hay không nhưng bây giờ ta hỏi Cố Khanh Hằng thì chắc chắn hắn sẽ không gạt ta.
Một lát sau mới nghe người bên ngoài nói: "Trong cung có người đến báo, nói Dụ thái phi vô ý rơi xuống nước."
Hắn xói xong thì ta kinh hãi, Dụ thái phi xảy ra chuyện?
Thảo nào, hắn lại khẩn trương như vậy.
Ta nhớ lại lần đó ở trên Lam hồ, hắn nói chuyện quanh co lòng vòng cho ta đi một vòng lớn để rồi rốt cục hắn muốn ta chính miệng nói ra bệnh tình của Dụ thái phi. Ta biết mặc dù hắn oán hận bà những làm sao hắn có thể quên được bà chính là mẹ ruột đích thực của hắn.
Vì thế, nghe nói Dụ thái phi xảy ra chuyện, hắn mới có thể nóng lòng như vậy. Nếu ngay cả ta cũng không có thời gian đến báo, vậy thì lẽ nào tình hình của Dụ thái phi rất nguy hiểm?
Nghĩ như vậy lại vội hỏi: "Vậy Dụ thái phi thế nào?"
Cố Khanh Hằng trả lời: "Nương nương, thuộc hạ cũng không biết rõ lắm."
Ta sửng sốt, đúng rồi hắn vẫn ở vườn Thượng Lâm, chắc cũng chỉ nghe nói mới biết chuyện này. Xem ra cụ thể thế nào thì phải chờ ta hồi cung mới biết được.
Cho dù trong lòng Hạ Hầu Tử Khâm còn nhớ rõ hắn và Dụ thái phi là mẹ con nhưng thái hậu thì sao? Thái hậu vô cùng chán ghét Dụ thái phi. Bây giờ bà xảy ra chuyện, sao thái hậu lại phái người tới tận đây mà báo cho hắn chứ? Huống chi lúc ta và hắn xuất cung, bà còn kêu ta tới nói chuyện, nói muốn ta chiếm lấy trái tim của hắn, còn nói ta phải chủ động trong một số chuyện nữa. Bây giờ ta và hắn mới ở vườn Thượng Lâm không lâu, thái hậu không thể nào vì chuyện của Dụ thái phi mà vội vàng gọi hắn trở về.
Vậy thì còn có ẩn tình khác chăng?
"Nương nương, người sao vậy? Sao sắc mặt khó coi như vậy?" Triêu Thần lo lắng nhìn ta.
Ta chậm rãi lắc đầu, có nghĩ nhiều cũng vô ích, cuối cùng cũng phải chờ ta hồi cung mới biết rốt cục đã xảy ra chuyện gì. Ta vốn định hỏi thêm Cố Khanh Hằng nhưng nghĩ đi nghĩ lại lại thôi.
Mặc dù ngựa chạy không nghỉ nhưng xe về đến cửa cung cũng là lúc trời chạng vạng rồi.
Ta vội vã vào cung, đương nhiên ta không thể trực tiếp đến cung Vĩnh Thọ nên nghĩ tới nghĩ lui đành phải về cung Cảnh Thái trước. Phương Hàm ở trong cung mà, chắc hẳn nàng sẽ biết được chuyện gì.
Thấy ta trở về, tất cả mọi người ra nghênh đón. Ta kêu họ lui ra hết, chỉ lưu lại một mình Phương Hàm.
Nàng biết ta muốn hỏi điều gì nên không để ta hỏi trước đã nói: "Hoàng thượng đột nhiên hồi cung, chắc hẳn nương nương cũng đã nghe được một vài chuyện rồi, như chuyện Dụ thái phi trượt chân rơi xuống nước."
Ta nhìn nàng chằm chặp, thì ra chuyện Dụ thái phi rơi xuống nước là thật. Thế nhưng, nàng lại nói "Như", quả nhiên còn có những chuyện khác nữa.
Ta hơi ngẫm nghĩ rồi hỏi nàng: "Vậy hoàng thượng đi qua cung Vĩnh Thọ sao?"
Phương Hàm hơi run lên, lắc đầu nói: "Không, hoàng thượng hồi cung thì lập tức đến cung Trữ Lương. Cho tới bây giờ cũng chưa đi ra."
Ta kinh hãi, sao Dụ thái phi trượt chân rơi xuống nước mà hắn về cung lại đến cung Trữ Lương thăm Diêu phi?
Ta liếc xéo nhìn Phương Hàm, ta thật không nghĩ thì ra chuyện ẩn chứa đằng sau lại có liên quan đến Diêu phi.
Phương Hàm cúi đầu nói: "Có chuyện nương nương không biết, sáng nay Dụ thái phi và Diêu phi nương nương không hẹn mà gặp ở vườn hoa bên cạnh Lam hồ. Cũng không biết vì sao, Dụ thái phi thấy Diêu phi thì đột nhiên phát cuồng. Bà liều lĩnh xông tới đánh Diêu phi khiến các cung nhân sợ đến choáng váng. Sau đó không biết vì sao mà Dụ thái phi lại ngã xuống Lam hồ. May lúc đấy có thái giám biết bơi, nếu không thì hậu quả chắc là không tưởng tượng nổi."
Thì ra căn bản không phải là trượt chân rơi xuống nước.
"Vậy Diêu phi đâu?" Sức lực của nàng đâu có yếu ớt, hoàn toàn có thể đẩy Dụ thái phi xuống hồ, sao kết cục lại là ngược lại Hạ Hầu Tử Khâm đến thăm nàng chứ?
Sắc mặt Phương Hàm biến đổi, liếc nhìn ta một cái như muốn nói gì lại thôi. Trong lòng ta hơi chấn động nói: "Cô cô cứ nói đi đừng ngại."
"Nương nương..." Nàng khẽ gọi ta một tiếng mới nói tiếp: "Diêu phi bị khiếp sợ, ngất tại chỗ. "
Ta chợt đứng lên cười nói châm chọc: "Diêu phi là người có thể ngất vì chuyện đó sao?" Ta không tin một phút trước dám đẩy người xuống nước thì một phút sau lại ngã xuống ngất đi.
Nếu như đổi lại là Thiên Lục, ta còn dám tin. Nhưng nàng là Diêu phi, là Diêu Thuần, con gái của Diêu đại tướng quân!
Ý nghĩ xoay chuyển, là chủ ý của thái hậu sao? Lấy chuyện này để Hạ Hầu Tử Khâm trở về cung sớm hơn dự định?
Ôi, cuối cùng bà cũng hối hận vì trước đó đã chọn ta đi mà không phải là Diêu phi sao? Vì thế mới lại vội vã bồi thường nàng ta ư?
Ta khẽ siết tay lại thì nhìn thấy sắc mặt Phương Hàm hơi trầm xuống, khẽ nói: "Thái y đi kiểm tra, nói là bởi vì Diêu phi mang long thai nên không chịu được kinh động."
Tay ta run lên, mang long thai...
"Nương nương..." Phương Hàm lo lắng nhìn ta.
Trách không được thái hậu vội vàng kêu người đến báo gọi hắn về, cũng khó trách hắn về mà không tới cung Vĩnh Thọ lại chạy thẳng tới cung Trữ Lương.
Thì ra là vì nguyên nhân này!
Ta cười khổ một tiếng.
Ta vẫn cho là người kế tiếp mang thai tất nhiên sẽ là Thiên Lục, sao mà nghĩ tới lại là Diêu phi chứ.
Ta cụt hứng lui một bước, Phương Hàm vội đỡ lấy ta, khẽ gọi: "Nương nương..."
Lắc lắc đầu, cười nhạt: "Bản cung không sao."
Nàng vẫn không buông tay ta ra, một lát sau nói: "Nương nương, trong hậu cung này nếu người muốn ở thế vĩnh viễn bất bại thì nhất định phải có một đứa con của mình. Tốt nhất là một hoàng tử."
Chẳng biết tại sao, lúc nghe nàng nói những lời này, ta chỉ cảm thấy trong lòng dâng lên sự đau xót.
Ta vẫn cho rằng chỉ cần hai người ở chung một chỗ thì tình cảm sẽ nảy sinh, chỉ cần đơn giản như vậy thôi.
Phải lấy đứa bé để củng cố địa vị của mình cũng không phải là biện pháp tốt nhất.
Nhưng Hạ Hầu Tử Khâm sẽ suy nghĩ giống như ta sao?
Một giây trước còn lo lắng cho ta, dịu dàng với ta. Nhưng giờ phút này, hắn cũng đang ngồi lo lắng trước gường của nữ nhân khác, có thể còn đang cười vui vẻ vì hắn sắp có thêm một đứa con.
Quyền lực chốn hậu cung là nguyên nhân của mọi tội ác.
Mà không thể nghi ngờ gì đứa bé chính là tấm bùa hộ mệnh tốt nhất.
Ta chợt nhắm mắt, không nên nghĩ nữa, ta không nên nghĩ thêm gì nữa
"Nương nương, nương nương..." Bên ngoài vọng vào tiếng Triêu Thần.
Ta không mở mắt, chỉ nghe Phương Hàm bước ra hỏi: "Chuyện gì?"
"Cô cô, thái hậu phái người đến, mời nương nương sang cung Hi Ninh." Lời Triêu Thần không lọt vào tai ta một chữ nào.
Nhưng Phương Hàm xoay người lại đã thấy ta bước tới, nàng chần chừ gọi: "Nương nương..."
Ta cười lạnh một tiếng đi nhanh ra, nói: "Thái hậu đã phái người đến thì bản cung còn có thể không đi sao?"
Đi ra bên ngoài, ta mới biết người lần này tới cũng không phải là Quyến nhi mà là một cung tỳ trang điểm giống như Quyến nhi. Ả thấy ta ra, nhu thuận hành lễ nói: "Nô tỳ là Thiển nhi, thỉnh an Đàn phi nương nương."
"Miễn lễ." Ta nói xong thì thấy bên cạnh đã chuẩn bị sẵn kiệu loan, nhất định là dành cho ta.
Triêu Thần cùng Khởi Tuyết vội đi theo.
Màn kiệu rơi xuống thì kiệu được nâng lên, ta bất giác hỏi: "Không biết Thái hậu gọi bản cung gấp như vậy có chuyện gì quan trọng không?"
Thiển nhi ở bên ngoài cười nói: "Cũng không có chuyện gì, chỉ là thái hậu nghe nói nương nương đã trở về, trong lòng nhớ mong nên muốn nói chuyện với người thôi."
Quả là ăn nói khéo léo nhỉ, ta chưa bao giờ biết ta và thái hậu lại có sự thân tình như thế đâu. Ôi, những cung tỳ bên cạnh thái hậu đều khó lường như nhau.
Tới cung Hi Ninh cung, ta kêu Triêu Thần và Khởi Tuyết chờ ở bên ngoài rồi đi theo Thiển nhi vào trong.
Lúc ta đi vào thì thấy thái hậu nhắm mắt lại nằm ở trên trường kỷ, một cung tỳ đang quỳ bên cạnh giúp bà cắt sửa móng tay. Ta hành lễ với bà: "Thần thiếp thỉnh an thái hậu."
Lúc đó bà mới mở mắt, phất tay cho cung tỳ bên người lui xuống nói: "Đàn phi tới thật nhanh."
Ta hơi lúng túng, đang không biết nên trả lời thế nào thì đột nhiên lại nghe bà nói: "Mặc dù lần này đi vườn Thượng Lâm chỉ ngắn ngủi một ngày nhưng rốt cuộc cũng ở một đêm với hoàng thượng. Không biết Đàn phi và hoàng thượng đã phát sinh chuyện gì chưa?"
Ta kinh ngạc, bà vội vã kêu ta đến chỉ vì muốn hỏi chuyện này sao?
Trên mặt ta bắt đầu nóng bừng lên, nhắc đến mấy chuyện riêng tư này ta vẫn ngượng ngùng bèn cúi đầu nói: "Thần thiếp và hoàng thượng vẫn chưa có... Chưa có..." Ôi, ta biết nói về chuyện này thế nào đây?
Lời của ta vừa dứt thì thấy thái hậu đi nhanh tới, kéo tay ta, vén ống tay áo lên nhìn dấu thủ cung sa trên tay. Sắc mặt bà biến đổi tức giận nói: "Ai gia nghe nói ngươi còn vào phòng tắm với hoàng thượng, vậy rốt cục là cung tỳ của ai gia có vấn đề hay là Đàn phi ngươi có chuyện!"
"Thái hậu bớt giận." Ta chợt quỳ xuống.
Bà vẫn giận không kìm được: "Vinh phi có long thai, bây giờ Diêu phi cũng có, người thông minh như ngươi sao vẫn không nghĩ ra chứ!"
Rốt cuộc ta giật mình.
Vì sao đột nhiên thái hậu còn lo lắng chuyện giữa ta và Hạ Hầu Tử Khâm hơn so với chuyện của Diêu phi...
Nhãn
- Cho em quản nhà anh (2)
- Duyên phận là điều tuyệt vời không thể tả (7)
- Góp nhặt vui buồn của chị Me (3)
- Hoa Nguyệt (5)
- Ở chung ký (4)
- Phòng cà phê mất trí nhớ (1)
- Thơ chị Me (72)
- Tình yêu gào thét (8)
- Truyện ngắn ngắn của chị me (20)
- Từ thứ nữ đến hoàng hậu (146)
Thứ Tư, 24 tháng 10, 2012
[Từ thứ nữ đến hoàng hậu] Chương 137 : Tập bắn
Con ngựa chạy tới trước bia ngắm thì hắn đột nhiên thả dây cương ngựa, giương cung, kéo tên, tất cả động tác đều lưu loát tự nhiên. Sau đó, ta nghe được bên tai truyền đến một tiếng "Phụt", trong nháy mắt mũi tên huyền thiết kia rời dây cung bay về phía trước.
Lúc này đã ở khoảng cách khá xa nên không nghe thấy tiếng mũi tên cắm giữa hồng tâm, ta chỉ nhìn thấy bia ngắm rung thật mạnh. Người phía sau hừ một tiếng nói: "Như vậy thì nàng đã chịu để ta dạy cho nàng chưa?"
Ta ngoái đầu nhìn lại thấy trên mặt của hắn cười đầy đắc ý.
Ta cũng cười theo: "Phục rồi ạ, nhưng hoàng thượng cẩn thận kẻo trò giỏi hơn thầy, có khi thần thiếp sẽ thắng đó."
Hắn hơi nheo mắt liếc nhìn ta nói: "Tốt, trẫm sẽ chống mắt xem!"
Hắn kéo cương ngựa lần thứ hai, quay đầu ngựa đi về chỗ xuất phát.
Bao đựng tên trên mặt đất sớm đã có người nhặt lên, thấy chúng ta trở lại vội đi tới cung kính trình lên.
Người bên cạnh ném cung tên sang cho ta, ta vội bắt lấy thì chỉ thấy hai tay nặng trĩu, không ngờ cây cung này lại nặng như vậy! Quả nhiên không thể chỉ nhìn bề ngoài của nó được.
Ta cầm ở trên tay kéo thử, mặc dù không dùng hết sức nhưng ta cũng biết bằng sức lực của mình không thể nào kéo nổi dây cung này. Ta bất giác cười, vừa rồi còn huênh hang nói hắn cẩn thận vì ta sẽ trò giỏi hơn thầy mà thắng hắn chứ.
Nhưng hắn chỉ nhìn một cái là biết ta có lòng mà không có sức nên hừ khẽ một tiếng nói: "Vô dụng."
Nói xong thì cũng bước tới nắm tay ta, chỉ khẽ dùng sức thì đã kéo căng dây cung rất đơn giản. Ta cắn môi mở to mắt nhìn, hắn chỉ cần buông tay thì ta lại trở về trạng thái cũ. Không ngờ ta lại yếu ớt vậy sao? Còn đang nghĩ thì hắn lại buông tay ta ra khiến ta cảm thấy sức lực trên tay giảm đi, ta định thu tay lại thì "Phựt phựt" một tiếng, trong nháy mắt dây cung bị bắn trở về.
Hắn chợt cười to lên khiến ta rất ngượng, chỉ đứng cắn môi mà chẳng nói nên lời.
Lại nghe hắn nói: "Người đâu, đổi cung."
Ta đang ngạc nhiên nhìn hắn thì nghe thấy phía sau có người bước đến đưa một cái cung khác cho hắn. Hắn lấy cây cung trong tay ta rồi đưa chiếc cung trên tay cho ta cười nói: "Trẫm dùng cung quá nặng nề, không thích hợp với nữ nhân."
Ta trừng mắt nhìn hắn, thì ra hắn cố ý đùa giỡn ta.
Nhưng thấy hắn như vậy ta càng thêm to gan bĩu môi nói: "Hoàng thượng rất vui khi trêu chọc thần thiếp sao?" Thì ra ta không biết cung tên cũng phân ra nhiều loại, mà hắn thì lại muốn ta kéo loại cung dành cho nam nhân, chẳng phải là khi dễ ta yếu ớt sao?
Hắn tới gần ta trầm giọng nói: "Nàng cũng đâu có vừa, ngay từ đầu đã định hạ uy phong của trẫm. Nếu trẫm bắn không trúng hồng tâm kia thì phải chăng là không đủ tư cách làm sư phụ của nàng?"
Nghe hắn nhắc đến hai chữ "Sư phụ", ta bỗng nhiên run lên.
Nhưng lại trấn tĩnh ngay, người cẩn trọng như hắn chắc là đã biết được chuyện gì. Ta vĩnh viễn nhớ lời hắn đã nói, hắn cảnh cáo ta không được nhắc đến Tô Mộ Hàn, do đó ngay cả nghĩ cũng không thể, ít nhất là không thể để hắn biết được.
Ta vừa hoàn hồn thì đã nghe hắn bình thản nói: "Giương cung."
Ta gật đầu, cầm trường cung trong tay kéo ra.
Đích thực cây cung này nhẹ hơn rất nhiều, dây cung cũng không căng như cây kia. Ta chỉ hơi dùng sức đã kéo được hơn một nửa, dùng hết sức là kéo căng hết được. Ta đắc ý nhìn hắn một cái thì thấy hắn mím môi cười, đưa trường cung trong tay cho thị vệ bên cạnh. Sau đó bước tới nắm lấy vai ta, vừa chỉnh người ta ngay ngắn vừa hạ giọng nói: "Có 2 cách giương cung, giơ thẳng và xoay ngang. Nàng đang đứng đối diện hồng tâm thì nên xoay ngang. Phải đặt cung vuông góc với mặt đất, muốn xoay ngang cung thì cánh tay, cổ tay và cây cung phải thẳng hàng. Hai vai hạ xuống, điều chỉnh nhịp thở, người đứng thẳng, dùng sức vừa đủ, giương cung đúng cách, thả lỏng mũi tên, trước đẩy sau kéo thì bắn sẽ thành công..."
Ta lặng yên nhìn vẻ mặt nghiêm túc của hắn, thậm chí ta còn hơi ngơ ngác.
Hắn liếc mắt nhìn ta một cái, nhíu mày khiển trách: "Ánh mắt nhìn thẳng về phía trước!"
Ta mới kịp phản ứng, bất giác le lưỡi rồi quay mặt về bia ngắm đằng trước. Vừa rồi nhìn hắn bắn tên trúng tâm bia cũng chỉ trong chốc lát, còn bây giờ nhìn lại thì dường như thấy bia bắn xa hơn, điểm đỏ giữa hồng tâm dường như càng nhỏ hơn.
Hắn nâng tay ta cao lên rồi nhẹ giọng nói: "Lúc mũi tên bay vụt ra sẽ có xu hướng chúc xuống đất, vì thế ngay từ đầu bắn đi phải để mũi tên hơi chếch lên cao."
Ta gật gật đầu thì hắn lấy một mũi tên đưa cho ta. Ta nhận lấy đặt lên dây cung, nhắm ngay hồng tâm trước mặt rồi dùng sức kéo căng dây cung, hơi cắn môi một cái thả lỏng ngón tay, mũi tên trong tay bay vụt đi trong nháy mắt.
Nhưng nó chỉ bay được hơn mười thước thì đã rơi thẳng xuống đất, mũi tên cắm xuống đất, chỉ còn lại phần đuôi đung đưa trên mặt đất.
Ta há hốc miệng, rõ ràng đã làm theo cách hắn dạy mà sao lại có kết quả khác xa như thế chứ?
Người bên cạnh khẽ nói: "Không đủ lực." Nói xong giữ tay giúp ta đặt tên vào cung rồi giương cung kéo căng dây, khẽ hít một hơi thả lỏng tay, mũi tên bay đi nghe "Vút" một tiếng, trong chớp mắt đã cắm vào giữa hồng tâm.
Ta không phục, tập đi tập lại hơn mười lần, mặc dù không thể bắn trúng mũi tên nào ở hồng tâm như hắn nhưng rốt cuộc cũng có thể bắn trúng bia mà không rơi xuống đất. Trong lòng ta âm thầm hạ quyết tâm nhất định phải cố gắng, nhất định sẽ làm được.
Hắn ở đó xem ta tập luyện đến tận trưa mới thu dọn trở về dùng bữa.
Hắn vẫn cưỡi ngựa, ta ngồi ở trước dựa vào ngực hắn ngước mắt hỏi: "Hoàng thượng cảm thấy thần thiếp bắn thế nào?"
Hắn hừ khẽ một tiếng, cười nói: "Coi như qua."
Nghe vậy, ta không khỏi cười rộ lên, hắn lại nói: "Chút nữa trẫm và Mã tướng quân đi kiểm tra vũ lâm quân thao luyện, nàng không phải đi cứ ở Ngự Túc uyển nghỉ ngơi đi. Nhớ là nàng còn nợ trẫm một chuyện đó."
Ôi, chuyện vừa rồi hắn vẫn còn nhớ vậy sao, ta bèn hỏi hắn: "Vậy hoàng thượng nói cho thần thiếp biết người muốn thần thiếp làm cái gì?"
Hắn nghĩ nghĩ rồi mới nói: "Nàng chuẩn bị đồ ăn để buổi tối trẫm về ăn."
Lúc này đã ở khoảng cách khá xa nên không nghe thấy tiếng mũi tên cắm giữa hồng tâm, ta chỉ nhìn thấy bia ngắm rung thật mạnh. Người phía sau hừ một tiếng nói: "Như vậy thì nàng đã chịu để ta dạy cho nàng chưa?"
Ta ngoái đầu nhìn lại thấy trên mặt của hắn cười đầy đắc ý.
Ta cũng cười theo: "Phục rồi ạ, nhưng hoàng thượng cẩn thận kẻo trò giỏi hơn thầy, có khi thần thiếp sẽ thắng đó."
Hắn hơi nheo mắt liếc nhìn ta nói: "Tốt, trẫm sẽ chống mắt xem!"
Hắn kéo cương ngựa lần thứ hai, quay đầu ngựa đi về chỗ xuất phát.
Bao đựng tên trên mặt đất sớm đã có người nhặt lên, thấy chúng ta trở lại vội đi tới cung kính trình lên.
Người bên cạnh ném cung tên sang cho ta, ta vội bắt lấy thì chỉ thấy hai tay nặng trĩu, không ngờ cây cung này lại nặng như vậy! Quả nhiên không thể chỉ nhìn bề ngoài của nó được.
Ta cầm ở trên tay kéo thử, mặc dù không dùng hết sức nhưng ta cũng biết bằng sức lực của mình không thể nào kéo nổi dây cung này. Ta bất giác cười, vừa rồi còn huênh hang nói hắn cẩn thận vì ta sẽ trò giỏi hơn thầy mà thắng hắn chứ.
Nhưng hắn chỉ nhìn một cái là biết ta có lòng mà không có sức nên hừ khẽ một tiếng nói: "Vô dụng."
Nói xong thì cũng bước tới nắm tay ta, chỉ khẽ dùng sức thì đã kéo căng dây cung rất đơn giản. Ta cắn môi mở to mắt nhìn, hắn chỉ cần buông tay thì ta lại trở về trạng thái cũ. Không ngờ ta lại yếu ớt vậy sao? Còn đang nghĩ thì hắn lại buông tay ta ra khiến ta cảm thấy sức lực trên tay giảm đi, ta định thu tay lại thì "Phựt phựt" một tiếng, trong nháy mắt dây cung bị bắn trở về.
Hắn chợt cười to lên khiến ta rất ngượng, chỉ đứng cắn môi mà chẳng nói nên lời.
Lại nghe hắn nói: "Người đâu, đổi cung."
Ta đang ngạc nhiên nhìn hắn thì nghe thấy phía sau có người bước đến đưa một cái cung khác cho hắn. Hắn lấy cây cung trong tay ta rồi đưa chiếc cung trên tay cho ta cười nói: "Trẫm dùng cung quá nặng nề, không thích hợp với nữ nhân."
Ta trừng mắt nhìn hắn, thì ra hắn cố ý đùa giỡn ta.
Nhưng thấy hắn như vậy ta càng thêm to gan bĩu môi nói: "Hoàng thượng rất vui khi trêu chọc thần thiếp sao?" Thì ra ta không biết cung tên cũng phân ra nhiều loại, mà hắn thì lại muốn ta kéo loại cung dành cho nam nhân, chẳng phải là khi dễ ta yếu ớt sao?
Hắn tới gần ta trầm giọng nói: "Nàng cũng đâu có vừa, ngay từ đầu đã định hạ uy phong của trẫm. Nếu trẫm bắn không trúng hồng tâm kia thì phải chăng là không đủ tư cách làm sư phụ của nàng?"
Nghe hắn nhắc đến hai chữ "Sư phụ", ta bỗng nhiên run lên.
Nhưng lại trấn tĩnh ngay, người cẩn trọng như hắn chắc là đã biết được chuyện gì. Ta vĩnh viễn nhớ lời hắn đã nói, hắn cảnh cáo ta không được nhắc đến Tô Mộ Hàn, do đó ngay cả nghĩ cũng không thể, ít nhất là không thể để hắn biết được.
Ta vừa hoàn hồn thì đã nghe hắn bình thản nói: "Giương cung."
Ta gật đầu, cầm trường cung trong tay kéo ra.
Đích thực cây cung này nhẹ hơn rất nhiều, dây cung cũng không căng như cây kia. Ta chỉ hơi dùng sức đã kéo được hơn một nửa, dùng hết sức là kéo căng hết được. Ta đắc ý nhìn hắn một cái thì thấy hắn mím môi cười, đưa trường cung trong tay cho thị vệ bên cạnh. Sau đó bước tới nắm lấy vai ta, vừa chỉnh người ta ngay ngắn vừa hạ giọng nói: "Có 2 cách giương cung, giơ thẳng và xoay ngang. Nàng đang đứng đối diện hồng tâm thì nên xoay ngang. Phải đặt cung vuông góc với mặt đất, muốn xoay ngang cung thì cánh tay, cổ tay và cây cung phải thẳng hàng. Hai vai hạ xuống, điều chỉnh nhịp thở, người đứng thẳng, dùng sức vừa đủ, giương cung đúng cách, thả lỏng mũi tên, trước đẩy sau kéo thì bắn sẽ thành công..."
Ta lặng yên nhìn vẻ mặt nghiêm túc của hắn, thậm chí ta còn hơi ngơ ngác.
Hắn liếc mắt nhìn ta một cái, nhíu mày khiển trách: "Ánh mắt nhìn thẳng về phía trước!"
Ta mới kịp phản ứng, bất giác le lưỡi rồi quay mặt về bia ngắm đằng trước. Vừa rồi nhìn hắn bắn tên trúng tâm bia cũng chỉ trong chốc lát, còn bây giờ nhìn lại thì dường như thấy bia bắn xa hơn, điểm đỏ giữa hồng tâm dường như càng nhỏ hơn.
Hắn nâng tay ta cao lên rồi nhẹ giọng nói: "Lúc mũi tên bay vụt ra sẽ có xu hướng chúc xuống đất, vì thế ngay từ đầu bắn đi phải để mũi tên hơi chếch lên cao."
Ta gật gật đầu thì hắn lấy một mũi tên đưa cho ta. Ta nhận lấy đặt lên dây cung, nhắm ngay hồng tâm trước mặt rồi dùng sức kéo căng dây cung, hơi cắn môi một cái thả lỏng ngón tay, mũi tên trong tay bay vụt đi trong nháy mắt.
Nhưng nó chỉ bay được hơn mười thước thì đã rơi thẳng xuống đất, mũi tên cắm xuống đất, chỉ còn lại phần đuôi đung đưa trên mặt đất.
Ta há hốc miệng, rõ ràng đã làm theo cách hắn dạy mà sao lại có kết quả khác xa như thế chứ?
Người bên cạnh khẽ nói: "Không đủ lực." Nói xong giữ tay giúp ta đặt tên vào cung rồi giương cung kéo căng dây, khẽ hít một hơi thả lỏng tay, mũi tên bay đi nghe "Vút" một tiếng, trong chớp mắt đã cắm vào giữa hồng tâm.
Ta không phục, tập đi tập lại hơn mười lần, mặc dù không thể bắn trúng mũi tên nào ở hồng tâm như hắn nhưng rốt cuộc cũng có thể bắn trúng bia mà không rơi xuống đất. Trong lòng ta âm thầm hạ quyết tâm nhất định phải cố gắng, nhất định sẽ làm được.
Hắn ở đó xem ta tập luyện đến tận trưa mới thu dọn trở về dùng bữa.
Hắn vẫn cưỡi ngựa, ta ngồi ở trước dựa vào ngực hắn ngước mắt hỏi: "Hoàng thượng cảm thấy thần thiếp bắn thế nào?"
Hắn hừ khẽ một tiếng, cười nói: "Coi như qua."
Nghe vậy, ta không khỏi cười rộ lên, hắn lại nói: "Chút nữa trẫm và Mã tướng quân đi kiểm tra vũ lâm quân thao luyện, nàng không phải đi cứ ở Ngự Túc uyển nghỉ ngơi đi. Nhớ là nàng còn nợ trẫm một chuyện đó."
Ôi, chuyện vừa rồi hắn vẫn còn nhớ vậy sao, ta bèn hỏi hắn: "Vậy hoàng thượng nói cho thần thiếp biết người muốn thần thiếp làm cái gì?"
Hắn nghĩ nghĩ rồi mới nói: "Nàng chuẩn bị đồ ăn để buổi tối trẫm về ăn."
Ta giật mình, lại là đồ ăn ư, bất giác lại nhớ tới ngày đó ta làm bậy bạ món bánh vừng tròn hại hắn ăn xong thì bị đầy bụng. Nghĩ vậy ta buồn cười nói: "Hoàng thượng còn dám ăn đồ ăn thần thiếp làm sao?"
Hắn hỏi lại: "Vì sao không dám? Trẫm cảnh cáo nàng, làm mà không vừa miệng trẫm trẫm sẽ phạt đó!"
"Được." Ta che miệng cười.
Trở về Ngự Túc uyển, hắn chỉ vội vã ăn chút xíu thì đi ra ngoài ngay.
Ta trở về phòng nghỉ ngơi một chút, Triêu Thần tò mò đến hỏi ta: "Nương nương, người học thế nào rồi?"
Ta ngẫm nghĩ nhân tiện nói: "Rất tốt, hoàng thượng là thiện xạ nên đương nhiên bản cung cũng có thể học được một nửa của người."
Triêu Thần cười rộ lên, nàng biết ta nói lung tung nhưng cũng không nói ra. Một lát sau mới nói: "Hoàng thượng đi vội vã vậy, sao nương nương không đi theo?"
Ta lắc lắc đầu, từ trên giường ngồi dậy nhìn nàng nói: "Triêu Thần, ngươi có biết làm đồ ăn không?"
Chắc nàng không ngờ ta hỏi như vậy nên hơi bối rối mới nói: "Biết ạ, nương nương muốn ăn cái gì, chút nữa nô tỳ đi làm cho người."
Ta hơi suy nghĩ lại hỏi: "Vậy ngươi giỏi nhất cái gì?"
Nàng hơi nghi ngờ liếc mắt nhìn ta một cái nói: "Nô tỳ cũng không có sở trường gì vì các loại đồ ăn đều có vài điểm giống nhau."
Các loại đồ ăn ư, ta cảm thấy Triêu Thần rất giỏi bèn kéo nàng nói: "Vậy ngươi dạy bản cung làm mấy thứ đơn giản nhất là được rồi." Miễn cho chọn món ăn phức tạp khiến ta làm không ngon.
Triêu Thần hoảng sợ giật mình nói: "Nương nương, người muốn ăn gì thì nói cho nô tỳ là được, nô tỳ đi làm cho người."
Ta trừng mắt nhìn nàng: "Ai nói là bản cung muốn ăn!"
Nàng giật mình, phải đến nửa ngày mới bừng tỉnh hiểu ra, sự kinh ngạc trên mặt dần biến thành nụ cười khẽ nói: "Nô tỳ biết rồi."
Tình Hòa bên ngoài nghe nói ta nói muốn tự mình làm đồ ăn cũng giật mình không nhỏ, ngăn ta nói: "Nương nương, chỗ này... sao người có thể làm việc này được?"
Ta cũng không nói vì sao phải làm chỉ hỏi: "Phòng ăn ở đâu vậy?"
"Nương nương..." Nàng tỏ ra khó xử.
Ta cười nói: "Không sao đâu, ngươi chỉ cần nói cho bản cung biết ở chỗ nào là được."
Tình Hòa không có cách nào khác đành phải xoay người đi nói: "Nương nương mời đi theo nô tỳ."
Ta và Triêu Thần liếc mắt nhìn nhau rồi bước đi theo.
Mọi người trong phòng bếp thấy ta tới ai nấy đều tỏ ra hoảng sợ, chắc là họ nghĩ bọn họ làm đồ ăn không hợp khẩu vị của ta nên ta mới đến đây. Mọi người quỳ đầy một phòng lớn hành lễ, ta kêu bọn họ đứng lên rồi nghĩ một chút nói: "Đi ra ngoài hết đi."
Tình Hòa bước tới nói: "Nương nương muốn ăn cái gì thì để bọn họ làm đi."
Ta lắc lắc đầu, nói: "Tình Hòa, ngươi cũng ra ngoài đi."
Nàng hơi bối rối nhưng cuối cùng cũng khom người hành lễ với ta rồi lui ra ngoài.
Chờ tất cả ra ngoài hết Triêu Thần mới hỏi ta: "Nương nương muốn làm cái gì?"
Làm cái gì đây, bánh vừng lần trước làm cho hắn ăn thì bản thân ta cũng chưa ăn qua bởi vì chỉ nhìn cũng biết là không thể ăn được. Vậy mà hắn một hơi ăn nhiều như vậy, còn bảo mang những đồ còn lại về cung Thiên Dận nữa chứ. Nghĩ lại ta bất giác muốn cười.
Thế là, dứt khoát nói: "Hay là dạy ta làm bánh vừng đi."
Triêu Thần nghi ngờ nói: "Bánh vừng sao?"
Ta nhíu mày: "Thế nào, ngươi không biết sao?"
Nàng vội lắc đầu: "Không phải, nô tỳ chỉ cảm thấy..." Nàng không nói hết câu lại cười, đổi đề tài nói: "Nương nương muốn cái gì thì nô tỳ sẽ dạy cái đó." Nói xong thì xoay người lại tìm bột gạo nếp đổ ra một ít.
Ta nhìn nàng, trong lòng không khỏi buồn cười. Ngày đó ta chẳng qua muốn làm một thứ đơn giản nên lấy bột nếp đã hấp mà nặn là xong. Bây giờ xem ra, ngay cả viên bánh cũng không biết làm thế nào cho đúng.
Đổ bột gạo nếp ra xong, nàng lại đi tìm vừng nhưng tìm nửa ngày cũng không thấy đành phải đi ra hỏi mấy người làm trong phòng bếp rồi mới quay vào trong lấy ra từ chiếc bình ở phía sau.
Triêu Thần nói với ta: "Nương nương, trong bánh vừng thì vừng là quan trọng nhất. Lúc ở nhà nô tỳ đã từng làm nhưng không phải lấy vừng rắc trực tiếp lên trên mà phải giã vừng nhỏ ra rồi trộn chung với bột gạo nếp. Làm như thế khi ăn vào sẽ không thấy hạt vừng lổn nhổn trong miệng."
Ta gật đầu, cách này hay, ăn vào cũng mềm mịn.
Nàng chỉ cho ta cách giã vừng thành bột, trộn cùng bột gạo nếp, tạo một vũng nhỏ ở giữa đổ nước vào rồi nhẹ nhàng trộn tất cả.
"Nương nương, nước phải đổ vừa đủ, không quá nhiều hay ít, nếu không lúc nặn bánh sẽ không đẹp mà ăn cũng không ngon." Triêu Thần đứng bên cạnh nhắc nhở ta.
Ta vừa làm vừa nghe, thật không ngờ còn phải để ý đến nhiều thứ như vậy.
Mấy bánh vừng đã nặn xong thì đặt vào nồi hấp. Ta định nhóm lửa nhưng lần này Triêu Thần chết sống không chịu, cướp lấy công việc đó khiến cho ta vừa bực mình lại vừa buồn cười.
Lửa bốc lên, chỉ một lát sau cả căn phòng đều tràn ngập mùi vừng thơm ngát.
Thật là thơm quá, ta nhịn không được nuốt một ngụm nước miếng.
Quả là bánh vừng này và thứ lần trước ta làm khác xa nhau.
Nghĩ vậy, trong lòng hơi đắc ý. Chờ chút nữa hắn trở về, nhìn thấy bánh vừng như vậy không biết sẽ ngạc nhiên thế nào? Hắn có nhớ tới đồ ăn lần trước không đây?
Nghĩ đến xuất thần, lúc định thần lại mới thấy Triêu Thần đã đứng trước mặt cười nói: "Nương nương, có thể lấy ra được rồi."
"Thật sao?" Thật nhanh quá nhỉ.
Nàng nhấc nắp lên, một làn hơi tỏa ra sau đó nhìn thấy những bánh vừng bên dưới. Vừng trộn vào bột, mới nhìn có màu xám trắng, lại hơi trong. Ta sờ vào bánh có cảm giác mềm mại và dẻo dai.
Ta bất giác cười rộ lên.
Triêu Thần cũng hài lòng nói: "Nương nương, hoàng thượng sẽ thích chứ?"
Sẽ thích, nói chung ta đã rất cố gắng làm rồi. Nhưng lại cau mày nói: "Ôi, bây giờ đã làm xong thì chút nữa hoàng thượng trở về sẽ nguội mất."
Triêu Thần cười nói: "Nương nương yên tâm, nô tỳ đậy nắp lên, chút nữa nếu hoàng thượng trở về quá trễ thì lại hâm lại cho nóng."
Ta gật đầu: "Vậy thì được rồi."
Triêu Thần vừa đập nắp lên vừa nói: "Chờ hoàng thượng trở về, nhất định là..."
"Nương nương, nương nương ——" Triêu Thần chưa nói hết câu thì bên ngoài đã có tiếng gọi to.
Hắn hỏi lại: "Vì sao không dám? Trẫm cảnh cáo nàng, làm mà không vừa miệng trẫm trẫm sẽ phạt đó!"
"Được." Ta che miệng cười.
Trở về Ngự Túc uyển, hắn chỉ vội vã ăn chút xíu thì đi ra ngoài ngay.
Ta trở về phòng nghỉ ngơi một chút, Triêu Thần tò mò đến hỏi ta: "Nương nương, người học thế nào rồi?"
Ta ngẫm nghĩ nhân tiện nói: "Rất tốt, hoàng thượng là thiện xạ nên đương nhiên bản cung cũng có thể học được một nửa của người."
Triêu Thần cười rộ lên, nàng biết ta nói lung tung nhưng cũng không nói ra. Một lát sau mới nói: "Hoàng thượng đi vội vã vậy, sao nương nương không đi theo?"
Ta lắc lắc đầu, từ trên giường ngồi dậy nhìn nàng nói: "Triêu Thần, ngươi có biết làm đồ ăn không?"
Chắc nàng không ngờ ta hỏi như vậy nên hơi bối rối mới nói: "Biết ạ, nương nương muốn ăn cái gì, chút nữa nô tỳ đi làm cho người."
Ta hơi suy nghĩ lại hỏi: "Vậy ngươi giỏi nhất cái gì?"
Nàng hơi nghi ngờ liếc mắt nhìn ta một cái nói: "Nô tỳ cũng không có sở trường gì vì các loại đồ ăn đều có vài điểm giống nhau."
Các loại đồ ăn ư, ta cảm thấy Triêu Thần rất giỏi bèn kéo nàng nói: "Vậy ngươi dạy bản cung làm mấy thứ đơn giản nhất là được rồi." Miễn cho chọn món ăn phức tạp khiến ta làm không ngon.
Triêu Thần hoảng sợ giật mình nói: "Nương nương, người muốn ăn gì thì nói cho nô tỳ là được, nô tỳ đi làm cho người."
Ta trừng mắt nhìn nàng: "Ai nói là bản cung muốn ăn!"
Nàng giật mình, phải đến nửa ngày mới bừng tỉnh hiểu ra, sự kinh ngạc trên mặt dần biến thành nụ cười khẽ nói: "Nô tỳ biết rồi."
Tình Hòa bên ngoài nghe nói ta nói muốn tự mình làm đồ ăn cũng giật mình không nhỏ, ngăn ta nói: "Nương nương, chỗ này... sao người có thể làm việc này được?"
Ta cũng không nói vì sao phải làm chỉ hỏi: "Phòng ăn ở đâu vậy?"
"Nương nương..." Nàng tỏ ra khó xử.
Ta cười nói: "Không sao đâu, ngươi chỉ cần nói cho bản cung biết ở chỗ nào là được."
Tình Hòa không có cách nào khác đành phải xoay người đi nói: "Nương nương mời đi theo nô tỳ."
Ta và Triêu Thần liếc mắt nhìn nhau rồi bước đi theo.
Mọi người trong phòng bếp thấy ta tới ai nấy đều tỏ ra hoảng sợ, chắc là họ nghĩ bọn họ làm đồ ăn không hợp khẩu vị của ta nên ta mới đến đây. Mọi người quỳ đầy một phòng lớn hành lễ, ta kêu bọn họ đứng lên rồi nghĩ một chút nói: "Đi ra ngoài hết đi."
Tình Hòa bước tới nói: "Nương nương muốn ăn cái gì thì để bọn họ làm đi."
Ta lắc lắc đầu, nói: "Tình Hòa, ngươi cũng ra ngoài đi."
Nàng hơi bối rối nhưng cuối cùng cũng khom người hành lễ với ta rồi lui ra ngoài.
Chờ tất cả ra ngoài hết Triêu Thần mới hỏi ta: "Nương nương muốn làm cái gì?"
Làm cái gì đây, bánh vừng lần trước làm cho hắn ăn thì bản thân ta cũng chưa ăn qua bởi vì chỉ nhìn cũng biết là không thể ăn được. Vậy mà hắn một hơi ăn nhiều như vậy, còn bảo mang những đồ còn lại về cung Thiên Dận nữa chứ. Nghĩ lại ta bất giác muốn cười.
Thế là, dứt khoát nói: "Hay là dạy ta làm bánh vừng đi."
Triêu Thần nghi ngờ nói: "Bánh vừng sao?"
Ta nhíu mày: "Thế nào, ngươi không biết sao?"
Nàng vội lắc đầu: "Không phải, nô tỳ chỉ cảm thấy..." Nàng không nói hết câu lại cười, đổi đề tài nói: "Nương nương muốn cái gì thì nô tỳ sẽ dạy cái đó." Nói xong thì xoay người lại tìm bột gạo nếp đổ ra một ít.
Ta nhìn nàng, trong lòng không khỏi buồn cười. Ngày đó ta chẳng qua muốn làm một thứ đơn giản nên lấy bột nếp đã hấp mà nặn là xong. Bây giờ xem ra, ngay cả viên bánh cũng không biết làm thế nào cho đúng.
Đổ bột gạo nếp ra xong, nàng lại đi tìm vừng nhưng tìm nửa ngày cũng không thấy đành phải đi ra hỏi mấy người làm trong phòng bếp rồi mới quay vào trong lấy ra từ chiếc bình ở phía sau.
Triêu Thần nói với ta: "Nương nương, trong bánh vừng thì vừng là quan trọng nhất. Lúc ở nhà nô tỳ đã từng làm nhưng không phải lấy vừng rắc trực tiếp lên trên mà phải giã vừng nhỏ ra rồi trộn chung với bột gạo nếp. Làm như thế khi ăn vào sẽ không thấy hạt vừng lổn nhổn trong miệng."
Ta gật đầu, cách này hay, ăn vào cũng mềm mịn.
Nàng chỉ cho ta cách giã vừng thành bột, trộn cùng bột gạo nếp, tạo một vũng nhỏ ở giữa đổ nước vào rồi nhẹ nhàng trộn tất cả.
"Nương nương, nước phải đổ vừa đủ, không quá nhiều hay ít, nếu không lúc nặn bánh sẽ không đẹp mà ăn cũng không ngon." Triêu Thần đứng bên cạnh nhắc nhở ta.
Ta vừa làm vừa nghe, thật không ngờ còn phải để ý đến nhiều thứ như vậy.
Mấy bánh vừng đã nặn xong thì đặt vào nồi hấp. Ta định nhóm lửa nhưng lần này Triêu Thần chết sống không chịu, cướp lấy công việc đó khiến cho ta vừa bực mình lại vừa buồn cười.
Lửa bốc lên, chỉ một lát sau cả căn phòng đều tràn ngập mùi vừng thơm ngát.
Thật là thơm quá, ta nhịn không được nuốt một ngụm nước miếng.
Quả là bánh vừng này và thứ lần trước ta làm khác xa nhau.
Nghĩ vậy, trong lòng hơi đắc ý. Chờ chút nữa hắn trở về, nhìn thấy bánh vừng như vậy không biết sẽ ngạc nhiên thế nào? Hắn có nhớ tới đồ ăn lần trước không đây?
Nghĩ đến xuất thần, lúc định thần lại mới thấy Triêu Thần đã đứng trước mặt cười nói: "Nương nương, có thể lấy ra được rồi."
"Thật sao?" Thật nhanh quá nhỉ.
Nàng nhấc nắp lên, một làn hơi tỏa ra sau đó nhìn thấy những bánh vừng bên dưới. Vừng trộn vào bột, mới nhìn có màu xám trắng, lại hơi trong. Ta sờ vào bánh có cảm giác mềm mại và dẻo dai.
Ta bất giác cười rộ lên.
Triêu Thần cũng hài lòng nói: "Nương nương, hoàng thượng sẽ thích chứ?"
Sẽ thích, nói chung ta đã rất cố gắng làm rồi. Nhưng lại cau mày nói: "Ôi, bây giờ đã làm xong thì chút nữa hoàng thượng trở về sẽ nguội mất."
Triêu Thần cười nói: "Nương nương yên tâm, nô tỳ đậy nắp lên, chút nữa nếu hoàng thượng trở về quá trễ thì lại hâm lại cho nóng."
Ta gật đầu: "Vậy thì được rồi."
Triêu Thần vừa đập nắp lên vừa nói: "Chờ hoàng thượng trở về, nhất định là..."
"Nương nương, nương nương ——" Triêu Thần chưa nói hết câu thì bên ngoài đã có tiếng gọi to.
[Từ thứ nữ đến hoàng hậu] Chương 136 : Nước thuốc thần kỳ
Lại ngước mắt nhìn hắn thì thấy hắn đã không nói thêm gì nữa, tựa cằm vào vai ta ngủ say rồi. Ta mấp máy môi nhưng cuối cùng cũng không gọi hắn. Thấy vẻ mặt của hắn đủ biết hắn mệt thế nào, cứ để hắn nghỉ ngơi đi.
Thế nhưng nghĩ những lời hắn vừa nói ta cũng không ngủ được. Rồi ta lại tự cười mình, có lẽ chỉ là do ta suy nghĩ quá nhiều chứ ý của hắn đơn giản chỉ là dạy ta bắn tên, đơn giản như vậy thôi.
Ta vòng tay ôm hắn thì thấy hắn khẽ nhíu mày mới phát hiện thì ra ta vô ý chạm vào vết thương trên vai hắn. Ta hoảng sợ vội rút tay về. Cũng may hắn không thức giấc, hàng chân mày đang nhíu lại từ từ giãn ra.
Ta khẽ thở dài một tiếng nhắm mắt lại.
Dường như ta thiếp đi trong mơ màng, ngủ được khoảng một canh giờ thì cảm giác người nằm cạnh đã đứng dậy. Ta mở mắt ra, thấy hắn đã ngồi dậy rồi thì kinh ngạc hỏi: "Hoàng thượng, đến giờ nào rồi?"
Hắn cười khẽ một tiếng nói: "Vừa qua giờ dần, trẫm dậy trễ chứ vũ lâm quân đã bắt đầu tập luyện rồi." Hắn nói xong thì đã xoay người xuống giường, lại nói với ta: "Nàng cũng mau dậy đi, chờ trẫm đi kiểm tra một vòng rồi về dẫn nàng đi." Nói dứt lời, hắn cũng không nhìn ta nữa mà đi thẳng ra ngoài.
"Hoàng thượng." Phòng ngoài vọng vào giọng nói của Lý công công, sau đó nghe thấy tiếng chân bước ra.
Xem ra, Lý công công cũng đã dẫn theo người hầu ở bên ngoài từ sớm.
Đợi một lúc thì nghe tiếng động bên ngoài dần dần nhỏ xuống rồi mất hẳn, có lẽ đã đi hết rồi.
Ta ngồi dậy gọi: "Triêu Thần."
Có người bước vào, bức rèm che được nhấc lên nhẹ nhàng lộ ra khuôn mặt Tình Hòa, nàng cười với ta: "Nương nương cũng dậy rồi sao? Để nô tỳ đi gọi người đến hầu hạ nương nương rửa mặt chải đầu."
Ta hơi kinh hãi, vội hỏi: "Triêu Thần đâu? Kêu nàng đến hầu hạ bản cung là được."
Nghe vậy, Tình Hòa dừng bước chân, chần chừ một lúc rồi cuối cùng gật đầu: "Vậy xin nương nương chờ một lát."
Dứt lời, nàng xoay người đi ra ngoài.
Chẳng mấy chốc thì thấy Triêu Thần bưng nước tiến vào.
Ta nghi ngờ nhìn nàng hỏi: "Ngươi cũng biết bản cung không có thói quen để người khác hầu hạ, sao không chờ ở bên ngoài?"
Nàng đặt đồ cầm trên tay xuống mới nói: "Nương nương, vừa rồi hoàng thượng sai nô tỳ đi lấy y phục cho người, vì thế nô tỳ mới vắng mặt."
Ta nhíu mày: "Y phục gì?" Quần áo của ta không phải để trong phòng ở Ngự Túc uyển sao?
Triêu Thần cười nói: "Nương nương, hoàng thượng nói hôm nay muốn dẫn người ra ngoài luyện cung tên, người không biết sao? Vậy là do nô tỳ nhiều chuyện rồi, thì ra hoàng thượng muốn cho người một sự ngạc nhiên vui mừng. Nô tỳ biết sai rồi." Tuy miệng nàng nói biết sai nhưng trên mặt vẫn nở nụ cười.
Ta mới hơi giật mình, vui vẻ liếc mắt nhìn cung trang bên cạnh. Đúng rồi, hôm nay phải đi tập bắn tên, sao có thể ăn mặc như bình thường chứ? Thì ra hắn đã chuẩn bị chu đáo như vậy. Ta nhìn Triêu Thần nói: "Bản cung biết rồi, ngươi lui xuống trước đi."
"Vâng." Nàng đáp lời rồi liền lui xuống.
Ta bước tới, vừa định đưa tay vào chậu nước thì chợt nhớ tới một chuyện bèn vội xoay người lại đi tới trước bàn trang điểm nhìn mình trong gương rồi ta quay đầu lại, thấy huân hương vẫn đang cháy trong lư hương trong phòng.
Ta đi tới cố ý ghé mặt vào lư hương cho khói bay vào mắt, cảm giác mắt mũi cay xè, nước mắt chảy xuống. Ta cố nháy mắt cho nước mắt chảy xuống má.
Đậy nắp lư hương lại, ta quay người đi tới trước bàn trang điểm rồi giơ tay lên, lau vết nước mắt trên mặt đi. Sau đó ta chăm chú nhìn thì ngạc nhiên nhưng lại cảm thấy an lòng, quả nhiên là không trôi đi.
Trong lòng vui vẻ, như vậy là dù đổ mồ hôi cũng không lo nước thuốc trôi đi sao?
Ta bất giác lấy ra nước thuốc Tô Mộ Hàn cho ta, không sắc không mùi, trong lòng ngày càng tò mò. Hắn rốt cuộc lấy được thứ thần kỳ như vậy từ chỗ nào?
"Nương nương..." Bên ngoài vọng vào tiếng Triêu Thần, hẳn nàng ngạc nhiên khi thấy ta chải dầu rửa mặt quá lâu.
Ta vội nói: "Chờ bản cung một lát." Rồi vội vã rửa mặt chải đầu một hồi mới kêu nàng tiến vào.
Triêu Thần cầm quần áo đi vào, ta liếc mắt nhìn thì thấy nó may bằng tơ lụa thượng hạng, kiểu dáng rất đơn giản, vạt áo vừa vặn, ống tay áo bó lại nên cử động cũng rất thoải mái.
Lúc Triêu Thần giúp ta mặc quần áo, đầu óc ta vẫn còn đang suy nghĩ về nước thuốc mà Tô Mộ Hàn đưa cho ta.
Ta biết, Hạ Hầu Tử Khâm vẫn rất tò mò đối với chuyện của hắn. Mà dường như ta cũng càng thêm hiếu kỳ. Không hiểu tại sao ta càng ngày càng cảm thấy người đã từng là tiên sinh của ta trong ba năm đó cũng không phải là người đơn giản như vậy?
Hắn thực sự chỉ là một thiếu gia nhà giàu sa sút sao? Vậy thì nước thuốc thần kỳ mà hắn cho ta từ đâu mà có?
"Nương nương, nương nương..."
Đột nhiên nghe tiếng Triêu Thần gọi bên tai ta mới chợt hoàn hồn lúng túng hỏi: "Chuyện gì?"
Triêu Thần hơi nhíu mày, khẽ nói: "Nương nương có tâm sự sao? Nô tỳ có hỏi người gì đâu. Hôm nay người ra ngoài cưỡi ngựa bắn tên cùng hoàng thượng, nên cài ít trâm trên đầu thôi."
Ta đáp: "Ừ".
Nàng lại nói: "Nô tỳ gọi người mấy lần mà người không trả lời."
Ta cười một tiếng: "Có lẽ bản cung vui quá vì nghe ngươi nói hoàng thượng dẫn bản cung ta ngoài."
Nàng cũng bật cười nói: "Sớm biết vậy thì nô tỳ nhất định không nói. Nhưng nương nương, nô tỳ cảm thấy bây giờ rất tốt, nô tỳ thấy hoàng thượng cũng rất vui."
Ta cười khẽ không nói, vui là được rồi, không nên nghĩ đến chuyện hồi cung nữa.
Trang điểm xong rồi ta đi ra thì nghe Tình Hòa nói: "Nương nương, đồ ăn sáng đã chuẩn bị xong, người dùng bữa trước đi." Lần này không để ta hỏi mà nàng chủ động nói: "Hoàng thượng không về dùng bữa."
Ta cũng đoán được vì hắn nói muốn đi thị sát, nếu hôm qua có thể ăn tối ở bên đó thì bây giờ không trở về ăn sáng cũng là chuyện bình thường, nghĩ vậy bèn gật đầu, vịn tay Triêu Thần đi tới.
Ăn xong, ngồi một lúc thì nghe tiếng Hạ Hầu Tử Khâm trở về.
Ta đi ra bên ngoài. thấy hắn nhảy xuống ngựa. Hắn ngước mắt lên nhìn thấy ta thì ánh mắt nao nao rồi lập tức cười nói: "Nàng trang điểm thế này thật giống một tiểu nha đầu."
Ta còn đang ngây người thì hắn đã vẫy tay nói với ta: "Đứng ngây ra làm gì, còn không mau qua đây?"
"Nương nương đi mau đi." Triêu Thần đứng bên cạnh cười thúc giục.
Ta cảm thấy hơi ngượng ngùng bước tới thì hắn đã ôm lưng ta xoay người nhảy lên lưng ngựa.
"Ôi." Ta kinh hãi kêu lên, theo phản xạ ôm chặt người hắn nghe giọng nói trầm trầm của hắn: "Nắm chặt. "
Ta chưa kịp phản ứng gì thì đã nghe hắn hét lớn một tiếng, tay kéo cương ngựa siết lại. Con ngựa kia liền phi nhanh tới phía trước. Ta hít một hơi tựa vào ngực hắn.
Hắn muốn ta nắm chắc nhưng ta có kiếm được thứ nào nắm đâu cơ chứ? Hai cánh tay của hắn cẩn thận che chở cho ta nhưng gió thổi ào ào qua mặt lạnh thấu xương đến nỗi khiến cho người ta thở không nổi.
Từ từ bình tĩnh lại ta mới nghe thấy một loạt tiếng vó ngựa vang lên sau lưng. Ta bất giác quay đầu lại thì thấy phía sau có một nhóm người cưỡi ngựa đi theo. Tuy nhiên ta lại không hề thấy Cố Khanh Hằng, trong lòng đang ngạc nhiên thì bỗng nhiên nghe hắn nói: "Đang tìm gì vậy?"
Ta run lên buồn cười nhìn hắn, vì sao ta cảm thấy hắn nhạy cảm vô cùng? Dường như hắn có thể đọc thấu suy nghĩ của ta rất nhanh rồi chặn lại hết những tâm tư đó chẳng sót lại chút nào.
Ta ngước mắt nhìn về phía hắn khẽ hỏi: "Hoàng thượng, chúng ta đi đâu vậy?"
Ta không trả lời câu hỏi của hắn mà nói sang chuyện khác, hắn cũng không muốn làm khó ta, chỉ bình thản nói: "Bãi bắn bia."
Hắn muốn dạy ta bắn tên nên đương nhiên muốn đi đến bãi bắn bia, ta quả là hồ đồ rồi.
Dựa vào lồng ngực rộng lớn của hắn, lắng nghe tiếng hít thở vững vàng mà chẳng biết tại sao ta lại hơi cảm thấy khẩn trương. Con ngựa chạy vào một con đường nhỏ trong rừng, trong phút chốc ánh sáng trở nên ảm đạm. Con ngựa đang chạy tới đột nhiên giật mình hí vang, ta đang kinh hãi thì người ngồi phía sau đột nhiên cười nói: "Vườn Thượng Lâm này còn khá nhiều hung cầm mãnh thú, vừa rồi chẳng qua là một đàn quạ mà thôi.
Trong vườn Thượng Lâm còn có cả chỗ săn bắn thì sao ta lại không biết sẽ có hung cầm mãnh thú chứ? Chẳng qua vừa rồi đột nhiên có một bầy chim bay ra, nhất thời giật mình kinh hãi mà thôi.
Vừa nghĩ vậy thì hai cánh tay hắn đã căng thẳng rồi đột nhiên ghìm cương lại. Đoàn người ngựa đằng sau cũng lập tức ngừng lại, nghe được tiếng vó ngựa nên chắc hẳn họ cũng không ở xa nhưng chẳng nghe thấy tiếng ai nói chuyện.
Ta ngước mắt về phía trước thì thấy chúng ta đã đứng trước bãi bắn bia. Trước mặt là những hàng bia đứng ngay ngắn, dưới ánh nắng sớm thấy rất rõ ràng.
Hắn xoay người xuống ngựa rồi đến đỡ ta. Ta cười cười nhìn hắn rồi cắn răng nhảy xuống. Người ta chạm đất vững vàng nên rốt cuộc cũng không mất mặt. Hắn bất ngờ nhìn ta rồi cười rộ lên.
Đúng lúc này, một người thị vệ chạy tới dâng lên bao đựng tên trong tay nói: "Hoàng thượng."
Hắn gật đầu nhận lấy, lại thấy một người thị vệ khác đưa cung tiễn tới. Hắn đem cất tên vào bao đựng, những mũi tên va chạm nhau phát ra thanh âm nặng nề khiến người nghe cũng thấy căng thẳng tim đập nhanh.
Những mũi tên này chắc hẳn được chế từ huyền thiết nên cứng rắn vô cùng, có thể bắn xuyên tường.
Thị vệ lui xuống, hắn cầm trường cung trong tay đưa cho ta nói: "Cầm đi."
Ta giơ tay định nhận lấy rồi đột nhiên thu tay lại. Thấy trong mắt hắn lộ ra vẻ nghi hoặc, ta cười nói: "Hoàng thượng muốn dạy thấn thiếp bắn tên nhưng dù sao thần thiếp cũng phải xem tài nghệ của người trước đã, nếu không thần thiếp không học đâu."
Nghe vậy, hắn nao nao nhưng cũng không tức giận mà đắc ý nói: "Muốn khích tướng sao? Được, vậy trẫm sẽ bắn một mũi tên cho nàng thấy." Nói rồi hắn vừa rút một mũi tên ra vừa ném bao đựng tên cho ta.
Ta vội nói: "Hoàng thượng, người bắn giỏi như thế, nếu để người bắn thế này chẳng phải là đã coi thường tài nghệ của người sao?"
Hắn ngoái đầu nhìn về phía ta, lông mày kiếm nheo lại cười hỏi: "Vậy nàng muốn như thế nào?"
Ta chỉ chỉ tay về con ngựa ở đằng sau khẽ nói: "Hoàng thượng, cưỡi ngựa bắn cung được không?"
Hắn đi tới chỗ ta, khẽ nói: "Nàng nghĩ là trẫm không dám sao?" Lúc nói chuyện, ánh mắt hắn liếc nhìn về mấy thị vệ ở phía sau.
Ta bỗng nhiên kinh hãi, đúng rồi, sao ta lại quên đang có nhiều người nhìn như vậy chứ? Ta lặng lẽ nhìn về phía hắn, nếu chẳng may hắn bắn không trúng thì chẳng phải là rất mất thể diện sao? Mặc dù hắn là hoàng đế, tất nhiên không có ai dám nói gì nhưng ta biết, Hạ Hầu Tử Khâm là người cực kỳ coi trọng sĩ diện.
Vừa mới nghĩ vậy thì đã thấy chân hắn cử động rồi nhanh chóng xoay người nhảy lên lưng ngựa, đồng thời cũng kéo ta ta lên cùng. Ta kinh hãi, sợ đến nỗi làm rớt cả bao tên trong tay xuống đất nghe "Bịch" một tiếng.
Hắn cười tà tà nói: "Đứng đó nhìn trẫm bắn không bằng nàng cũng đi trẫm, nàng nhớ mở to mắt mà nhìn nhé không lại bảo trẫm làm điều gì mờ ám!"
Ta hơi giật mình lập tức cười nói: "Cho dù hoàng thượng đùa giỡn nhưng cũng chẳng ai dám nói tiếng nào."
Hắn hừ một tiếng chỉ hỏi: "Xem ra nàng rất thích chế nhạo trẩm nhỉ. Vậy trẫm hỏi nàng, nếu trẫm bắn một mũi tên ở giữa hồng tâm thì nàng sẽ thế nào?"
"Hoàng thượng nói sao?" Ta cười yếu ớt nhìn hắn, ta muốn cười nhạo hắn chỗ nào chứ. Chỉ là ta rất muốn nhìn thấy tư thế oai phong của hắn. Đợi cho tới đầu tháng ba đến thì cũng không biết có thể nhìn thấy rõ hay không chứ bây giờ thì nhiều cơ hội tốt hơn.
Hắn cắn răng nói: "Vậy cho nợ trước đi."
Nói dứt lời thì bỗng nhiên quất vào mông ngựa làm con ngựa hí vang một tiếng điên cuồng chạy về phía trước. Ta đột nhiên va vào lồng ngực của hắn, muốn kéo cánh tay hắn nhưng lại nhanh chóng thu tay lại. Không nên khiến hắn bắn trượt chứ.
Nghĩ vậy ta bất giác cười khẽ.
Thế nhưng nghĩ những lời hắn vừa nói ta cũng không ngủ được. Rồi ta lại tự cười mình, có lẽ chỉ là do ta suy nghĩ quá nhiều chứ ý của hắn đơn giản chỉ là dạy ta bắn tên, đơn giản như vậy thôi.
Ta vòng tay ôm hắn thì thấy hắn khẽ nhíu mày mới phát hiện thì ra ta vô ý chạm vào vết thương trên vai hắn. Ta hoảng sợ vội rút tay về. Cũng may hắn không thức giấc, hàng chân mày đang nhíu lại từ từ giãn ra.
Ta khẽ thở dài một tiếng nhắm mắt lại.
Dường như ta thiếp đi trong mơ màng, ngủ được khoảng một canh giờ thì cảm giác người nằm cạnh đã đứng dậy. Ta mở mắt ra, thấy hắn đã ngồi dậy rồi thì kinh ngạc hỏi: "Hoàng thượng, đến giờ nào rồi?"
Hắn cười khẽ một tiếng nói: "Vừa qua giờ dần, trẫm dậy trễ chứ vũ lâm quân đã bắt đầu tập luyện rồi." Hắn nói xong thì đã xoay người xuống giường, lại nói với ta: "Nàng cũng mau dậy đi, chờ trẫm đi kiểm tra một vòng rồi về dẫn nàng đi." Nói dứt lời, hắn cũng không nhìn ta nữa mà đi thẳng ra ngoài.
"Hoàng thượng." Phòng ngoài vọng vào giọng nói của Lý công công, sau đó nghe thấy tiếng chân bước ra.
Xem ra, Lý công công cũng đã dẫn theo người hầu ở bên ngoài từ sớm.
Đợi một lúc thì nghe tiếng động bên ngoài dần dần nhỏ xuống rồi mất hẳn, có lẽ đã đi hết rồi.
Ta ngồi dậy gọi: "Triêu Thần."
Có người bước vào, bức rèm che được nhấc lên nhẹ nhàng lộ ra khuôn mặt Tình Hòa, nàng cười với ta: "Nương nương cũng dậy rồi sao? Để nô tỳ đi gọi người đến hầu hạ nương nương rửa mặt chải đầu."
Ta hơi kinh hãi, vội hỏi: "Triêu Thần đâu? Kêu nàng đến hầu hạ bản cung là được."
Nghe vậy, Tình Hòa dừng bước chân, chần chừ một lúc rồi cuối cùng gật đầu: "Vậy xin nương nương chờ một lát."
Dứt lời, nàng xoay người đi ra ngoài.
Chẳng mấy chốc thì thấy Triêu Thần bưng nước tiến vào.
Ta nghi ngờ nhìn nàng hỏi: "Ngươi cũng biết bản cung không có thói quen để người khác hầu hạ, sao không chờ ở bên ngoài?"
Nàng đặt đồ cầm trên tay xuống mới nói: "Nương nương, vừa rồi hoàng thượng sai nô tỳ đi lấy y phục cho người, vì thế nô tỳ mới vắng mặt."
Ta nhíu mày: "Y phục gì?" Quần áo của ta không phải để trong phòng ở Ngự Túc uyển sao?
Triêu Thần cười nói: "Nương nương, hoàng thượng nói hôm nay muốn dẫn người ra ngoài luyện cung tên, người không biết sao? Vậy là do nô tỳ nhiều chuyện rồi, thì ra hoàng thượng muốn cho người một sự ngạc nhiên vui mừng. Nô tỳ biết sai rồi." Tuy miệng nàng nói biết sai nhưng trên mặt vẫn nở nụ cười.
Ta mới hơi giật mình, vui vẻ liếc mắt nhìn cung trang bên cạnh. Đúng rồi, hôm nay phải đi tập bắn tên, sao có thể ăn mặc như bình thường chứ? Thì ra hắn đã chuẩn bị chu đáo như vậy. Ta nhìn Triêu Thần nói: "Bản cung biết rồi, ngươi lui xuống trước đi."
"Vâng." Nàng đáp lời rồi liền lui xuống.
Ta bước tới, vừa định đưa tay vào chậu nước thì chợt nhớ tới một chuyện bèn vội xoay người lại đi tới trước bàn trang điểm nhìn mình trong gương rồi ta quay đầu lại, thấy huân hương vẫn đang cháy trong lư hương trong phòng.
Ta đi tới cố ý ghé mặt vào lư hương cho khói bay vào mắt, cảm giác mắt mũi cay xè, nước mắt chảy xuống. Ta cố nháy mắt cho nước mắt chảy xuống má.
Đậy nắp lư hương lại, ta quay người đi tới trước bàn trang điểm rồi giơ tay lên, lau vết nước mắt trên mặt đi. Sau đó ta chăm chú nhìn thì ngạc nhiên nhưng lại cảm thấy an lòng, quả nhiên là không trôi đi.
Trong lòng vui vẻ, như vậy là dù đổ mồ hôi cũng không lo nước thuốc trôi đi sao?
Ta bất giác lấy ra nước thuốc Tô Mộ Hàn cho ta, không sắc không mùi, trong lòng ngày càng tò mò. Hắn rốt cuộc lấy được thứ thần kỳ như vậy từ chỗ nào?
"Nương nương..." Bên ngoài vọng vào tiếng Triêu Thần, hẳn nàng ngạc nhiên khi thấy ta chải dầu rửa mặt quá lâu.
Ta vội nói: "Chờ bản cung một lát." Rồi vội vã rửa mặt chải đầu một hồi mới kêu nàng tiến vào.
Triêu Thần cầm quần áo đi vào, ta liếc mắt nhìn thì thấy nó may bằng tơ lụa thượng hạng, kiểu dáng rất đơn giản, vạt áo vừa vặn, ống tay áo bó lại nên cử động cũng rất thoải mái.
Lúc Triêu Thần giúp ta mặc quần áo, đầu óc ta vẫn còn đang suy nghĩ về nước thuốc mà Tô Mộ Hàn đưa cho ta.
Ta biết, Hạ Hầu Tử Khâm vẫn rất tò mò đối với chuyện của hắn. Mà dường như ta cũng càng thêm hiếu kỳ. Không hiểu tại sao ta càng ngày càng cảm thấy người đã từng là tiên sinh của ta trong ba năm đó cũng không phải là người đơn giản như vậy?
Hắn thực sự chỉ là một thiếu gia nhà giàu sa sút sao? Vậy thì nước thuốc thần kỳ mà hắn cho ta từ đâu mà có?
"Nương nương, nương nương..."
Đột nhiên nghe tiếng Triêu Thần gọi bên tai ta mới chợt hoàn hồn lúng túng hỏi: "Chuyện gì?"
Triêu Thần hơi nhíu mày, khẽ nói: "Nương nương có tâm sự sao? Nô tỳ có hỏi người gì đâu. Hôm nay người ra ngoài cưỡi ngựa bắn tên cùng hoàng thượng, nên cài ít trâm trên đầu thôi."
Ta đáp: "Ừ".
Nàng lại nói: "Nô tỳ gọi người mấy lần mà người không trả lời."
Ta cười một tiếng: "Có lẽ bản cung vui quá vì nghe ngươi nói hoàng thượng dẫn bản cung ta ngoài."
Nàng cũng bật cười nói: "Sớm biết vậy thì nô tỳ nhất định không nói. Nhưng nương nương, nô tỳ cảm thấy bây giờ rất tốt, nô tỳ thấy hoàng thượng cũng rất vui."
Ta cười khẽ không nói, vui là được rồi, không nên nghĩ đến chuyện hồi cung nữa.
Trang điểm xong rồi ta đi ra thì nghe Tình Hòa nói: "Nương nương, đồ ăn sáng đã chuẩn bị xong, người dùng bữa trước đi." Lần này không để ta hỏi mà nàng chủ động nói: "Hoàng thượng không về dùng bữa."
Ta cũng đoán được vì hắn nói muốn đi thị sát, nếu hôm qua có thể ăn tối ở bên đó thì bây giờ không trở về ăn sáng cũng là chuyện bình thường, nghĩ vậy bèn gật đầu, vịn tay Triêu Thần đi tới.
Ăn xong, ngồi một lúc thì nghe tiếng Hạ Hầu Tử Khâm trở về.
Ta đi ra bên ngoài. thấy hắn nhảy xuống ngựa. Hắn ngước mắt lên nhìn thấy ta thì ánh mắt nao nao rồi lập tức cười nói: "Nàng trang điểm thế này thật giống một tiểu nha đầu."
Ta còn đang ngây người thì hắn đã vẫy tay nói với ta: "Đứng ngây ra làm gì, còn không mau qua đây?"
"Nương nương đi mau đi." Triêu Thần đứng bên cạnh cười thúc giục.
Ta cảm thấy hơi ngượng ngùng bước tới thì hắn đã ôm lưng ta xoay người nhảy lên lưng ngựa.
"Ôi." Ta kinh hãi kêu lên, theo phản xạ ôm chặt người hắn nghe giọng nói trầm trầm của hắn: "Nắm chặt. "
Ta chưa kịp phản ứng gì thì đã nghe hắn hét lớn một tiếng, tay kéo cương ngựa siết lại. Con ngựa kia liền phi nhanh tới phía trước. Ta hít một hơi tựa vào ngực hắn.
Hắn muốn ta nắm chắc nhưng ta có kiếm được thứ nào nắm đâu cơ chứ? Hai cánh tay của hắn cẩn thận che chở cho ta nhưng gió thổi ào ào qua mặt lạnh thấu xương đến nỗi khiến cho người ta thở không nổi.
Từ từ bình tĩnh lại ta mới nghe thấy một loạt tiếng vó ngựa vang lên sau lưng. Ta bất giác quay đầu lại thì thấy phía sau có một nhóm người cưỡi ngựa đi theo. Tuy nhiên ta lại không hề thấy Cố Khanh Hằng, trong lòng đang ngạc nhiên thì bỗng nhiên nghe hắn nói: "Đang tìm gì vậy?"
Ta run lên buồn cười nhìn hắn, vì sao ta cảm thấy hắn nhạy cảm vô cùng? Dường như hắn có thể đọc thấu suy nghĩ của ta rất nhanh rồi chặn lại hết những tâm tư đó chẳng sót lại chút nào.
Ta ngước mắt nhìn về phía hắn khẽ hỏi: "Hoàng thượng, chúng ta đi đâu vậy?"
Ta không trả lời câu hỏi của hắn mà nói sang chuyện khác, hắn cũng không muốn làm khó ta, chỉ bình thản nói: "Bãi bắn bia."
Hắn muốn dạy ta bắn tên nên đương nhiên muốn đi đến bãi bắn bia, ta quả là hồ đồ rồi.
Dựa vào lồng ngực rộng lớn của hắn, lắng nghe tiếng hít thở vững vàng mà chẳng biết tại sao ta lại hơi cảm thấy khẩn trương. Con ngựa chạy vào một con đường nhỏ trong rừng, trong phút chốc ánh sáng trở nên ảm đạm. Con ngựa đang chạy tới đột nhiên giật mình hí vang, ta đang kinh hãi thì người ngồi phía sau đột nhiên cười nói: "Vườn Thượng Lâm này còn khá nhiều hung cầm mãnh thú, vừa rồi chẳng qua là một đàn quạ mà thôi.
Trong vườn Thượng Lâm còn có cả chỗ săn bắn thì sao ta lại không biết sẽ có hung cầm mãnh thú chứ? Chẳng qua vừa rồi đột nhiên có một bầy chim bay ra, nhất thời giật mình kinh hãi mà thôi.
Vừa nghĩ vậy thì hai cánh tay hắn đã căng thẳng rồi đột nhiên ghìm cương lại. Đoàn người ngựa đằng sau cũng lập tức ngừng lại, nghe được tiếng vó ngựa nên chắc hẳn họ cũng không ở xa nhưng chẳng nghe thấy tiếng ai nói chuyện.
Ta ngước mắt về phía trước thì thấy chúng ta đã đứng trước bãi bắn bia. Trước mặt là những hàng bia đứng ngay ngắn, dưới ánh nắng sớm thấy rất rõ ràng.
Hắn xoay người xuống ngựa rồi đến đỡ ta. Ta cười cười nhìn hắn rồi cắn răng nhảy xuống. Người ta chạm đất vững vàng nên rốt cuộc cũng không mất mặt. Hắn bất ngờ nhìn ta rồi cười rộ lên.
Đúng lúc này, một người thị vệ chạy tới dâng lên bao đựng tên trong tay nói: "Hoàng thượng."
Hắn gật đầu nhận lấy, lại thấy một người thị vệ khác đưa cung tiễn tới. Hắn đem cất tên vào bao đựng, những mũi tên va chạm nhau phát ra thanh âm nặng nề khiến người nghe cũng thấy căng thẳng tim đập nhanh.
Những mũi tên này chắc hẳn được chế từ huyền thiết nên cứng rắn vô cùng, có thể bắn xuyên tường.
Thị vệ lui xuống, hắn cầm trường cung trong tay đưa cho ta nói: "Cầm đi."
Ta giơ tay định nhận lấy rồi đột nhiên thu tay lại. Thấy trong mắt hắn lộ ra vẻ nghi hoặc, ta cười nói: "Hoàng thượng muốn dạy thấn thiếp bắn tên nhưng dù sao thần thiếp cũng phải xem tài nghệ của người trước đã, nếu không thần thiếp không học đâu."
Nghe vậy, hắn nao nao nhưng cũng không tức giận mà đắc ý nói: "Muốn khích tướng sao? Được, vậy trẫm sẽ bắn một mũi tên cho nàng thấy." Nói rồi hắn vừa rút một mũi tên ra vừa ném bao đựng tên cho ta.
Ta vội nói: "Hoàng thượng, người bắn giỏi như thế, nếu để người bắn thế này chẳng phải là đã coi thường tài nghệ của người sao?"
Hắn ngoái đầu nhìn về phía ta, lông mày kiếm nheo lại cười hỏi: "Vậy nàng muốn như thế nào?"
Ta chỉ chỉ tay về con ngựa ở đằng sau khẽ nói: "Hoàng thượng, cưỡi ngựa bắn cung được không?"
Hắn đi tới chỗ ta, khẽ nói: "Nàng nghĩ là trẫm không dám sao?" Lúc nói chuyện, ánh mắt hắn liếc nhìn về mấy thị vệ ở phía sau.
Ta bỗng nhiên kinh hãi, đúng rồi, sao ta lại quên đang có nhiều người nhìn như vậy chứ? Ta lặng lẽ nhìn về phía hắn, nếu chẳng may hắn bắn không trúng thì chẳng phải là rất mất thể diện sao? Mặc dù hắn là hoàng đế, tất nhiên không có ai dám nói gì nhưng ta biết, Hạ Hầu Tử Khâm là người cực kỳ coi trọng sĩ diện.
Vừa mới nghĩ vậy thì đã thấy chân hắn cử động rồi nhanh chóng xoay người nhảy lên lưng ngựa, đồng thời cũng kéo ta ta lên cùng. Ta kinh hãi, sợ đến nỗi làm rớt cả bao tên trong tay xuống đất nghe "Bịch" một tiếng.
Hắn cười tà tà nói: "Đứng đó nhìn trẫm bắn không bằng nàng cũng đi trẫm, nàng nhớ mở to mắt mà nhìn nhé không lại bảo trẫm làm điều gì mờ ám!"
Ta hơi giật mình lập tức cười nói: "Cho dù hoàng thượng đùa giỡn nhưng cũng chẳng ai dám nói tiếng nào."
Hắn hừ một tiếng chỉ hỏi: "Xem ra nàng rất thích chế nhạo trẩm nhỉ. Vậy trẫm hỏi nàng, nếu trẫm bắn một mũi tên ở giữa hồng tâm thì nàng sẽ thế nào?"
"Hoàng thượng nói sao?" Ta cười yếu ớt nhìn hắn, ta muốn cười nhạo hắn chỗ nào chứ. Chỉ là ta rất muốn nhìn thấy tư thế oai phong của hắn. Đợi cho tới đầu tháng ba đến thì cũng không biết có thể nhìn thấy rõ hay không chứ bây giờ thì nhiều cơ hội tốt hơn.
Hắn cắn răng nói: "Vậy cho nợ trước đi."
Nói dứt lời thì bỗng nhiên quất vào mông ngựa làm con ngựa hí vang một tiếng điên cuồng chạy về phía trước. Ta đột nhiên va vào lồng ngực của hắn, muốn kéo cánh tay hắn nhưng lại nhanh chóng thu tay lại. Không nên khiến hắn bắn trượt chứ.
Nghĩ vậy ta bất giác cười khẽ.
Thứ Tư, 17 tháng 10, 2012
[Từ thứ nữ đến hoàng hậu] Chương 135 : Dạy nàng bắn tên
Ta ngơ ngẩn nhìn hai bóng người lui xuống, không tự chủ mím môi cười. Thảo nào, ta nói muốn tới nàng cũng không ngăn cản, còn chủ động soi đèn lồng cho ta. Ta quay người lại thấy bên trong đã bị một tấm màn bông dày che lại để ngăn không khí lạnh bên ngoài ùa vào, có lẽ bên trong còn có cả lò sưởi nữa.
Ta hơi chần chờ, cuối cùng đi tới phía trước, giơ tay lên vén màn bông ra, ngay lập tức một luồng khí nóng phả vào mặt. Ta hơi kinh ngạc vội cởi áo khoác ra vì sợ nhiệt độ trong này khá cao, chút nữa đổ mồ hôi thì sẽ không tốt. Sau đó tiện tay để quần áo sang một bên rồi mới tiếp tục đi vào.
Gian phòng bên trong cũng không lớn. Trước mặt đặt một bình phong dài, trên đó vẽ bức tranh "Hoa nở phú quý" rất đẹp, nhất là trong phòng lúc này sương khói lượn lờ khiến những cánh hoa mẫu đơn như ẩn như hiện. Qua tấm bình phong ta thấy hắn đang an tĩnh dựa vào bệ hồ tắm, không cử động chút nào.
Chẳng biết tại sao, lúc bước tới ta cố gắng giữ yên lặng. Đi đến rồi ta mới thấy hắn đang nhắm hai mắt, nghe thấy tiếng chân ta đến cũng chỉ hơi giật giật chân mày mà không hề mở mắt.
Ta không nói lời nào, cho tay vào chậu hoa nắm một nắm hoa thả xuống hồ. Những cánh hoa thưa thớt dập dờn theo sóng nước tỏa đi bốn phía.
Hương hoa thoang thoảng bay lên thật say lòng người.
Ta bất giác mỉm cười.
Ta trút cả chậu hoa xuống nước, nhìn những cánh hoa đào hồng nhạt từ từ trôi xa trong làn nước, chẳng mấy chốc đã ngập tràn cả mặt hồ.
Lúc này, hương hoa càng thêm nồng đượm.
Tâm trạng ta cũng khoan khoái, rốt cuộc ta đã tin công dụng của cánh hoa đào, nếu không sao khi ngửi hương hoa lại có cảm giác thư thái như vậy chứ?
"Sao còn chưa ngủ?" Một giọng nói bình thản vang lên.
Ta đột nhiên kinh hãi, ngoái đầu nhìn lại người bên cạnh thì thấy hắn vẫn thoải mái tựa ở cạnh hồ, hai mắt vẫn nhắm. Nhưng hắn biết là ta tới.
Ta vội thẳng người lên nói: "Thần thiếp vừa nghe cung tỳ nói tắm cánh hoa đào có thể làm người thoải mái hơn, vì thế thần thiếp cho thêm hoa vào nước."
Hắn "Ừ" rồi mở mắt ra, cười nói: "Trẫm đã lâu không hoạt động, mới luyện vài chiêu đã đau hết mình mẩy rồi."
Ta hơi giật mình. Lúc trời chạng vạng cũng chỉ nhìn thấy hắn đứng ở bên cạnh nhìn các vũ lâm quân luận bàn võ nghệ. Thật không ngờ hắn lại tự mình luyện tập sao? Nhưng thử hỏi ai mà dám tập luyện với hắn chứ?
Thấy ta im lặng không nói lời nào, hắn khẽ nhíu mày: "Đang nghĩ gì vậy?"
"Dạ." Ta vội hoàn hồn tiến lên phía trước nói: "Thần thiếp đang suy nghĩ, cánh hoa đào này thật sự thần kỳ như vậy sao?
Hắn khẽ cười: "Vậy nàng phải xuống nước thử xem chứ?" Nói rồi đưa tay kéo ta xuống.
Ta hơi kinh hãi, theo bản năng nghiêng người né, nếu bị hắn kéo xuống mà thành hồ rất cao thì nguy hiểm lắm. Hắn bắt hụt, ta tưởng rằng hắn sẽ tức giận nhưng không nghĩ tới hắn nhíu mày lại như cố chịu dựng điều gì.
Ta chăm chú nhìn mới thấy trên bả vai hắn có một vết bầm xanh tím khá lớn.
Ta thở nhẹ một tiếng khẽ gọi: "Hoàng thượng..."
Hắn cúi đầu nhìn, bình thản nói: "Vô ý đánh trúng mà thôi."
Ta vội lấy chiếc khăn ngâm trong nước nóng bên cạnh xoa khẽ lên bả vai hắn. Hắn không hé răng chỉ cố gắng chịu đau.
Ta không khỏi cười hỏi: "Hoàng thượng, thần thiếp rất tò mò không biết rốt cuộc là ai mà to gan như vậy, dám đả thương người?" Sao hắn lại vô ý bị thương chứ? Nhất định trong lúc tỷ thí, quyền cước không có mắt đã đánh trúng. Mà hắn lại là người coi trọng sĩ diện như thế.
Hắn hừ khẽ một tiếng, cũng không tức giận ta chỉ nói: "Đêm khuya nàng không ngủ, đến chế nhạo trẫm sao?
Ta cúi xuống lắc đầu: "Thần thiếp lo cho hoàng thượng."
Đúng như lời Cố Khanh Hằng nói, hắn thật là một hoàng đế tốt, mọi chuyện đều muốn tự mình trải nghiệm. Thiên triều rộng lớn như vậy nhưng chỉ có một hoàng đế mà thôi.
Đây là lần đầu tiên ta mới thấy hắn cực khổ như vậy.
Hắn lại nhắm mắt lại, cúi đầu hừ một tiếng không nói thêm gì nữa. Nhưng rõ ràng ta nhìn thấy trên khóe miệng hắn có nét cười, không hề nhạt đi mà ngày càng đậm hơn.
Tận đến khi bả vai hắn đã được xoa đến hồng lên ta mới bỏ chiếc khăn kia ra, sau đó ngâm nước nóng cẩn thận lau người cho hắn.
Hắn thở đều đều, lồng ngực nam nhân rộng lớn tráng kiện khẽ phập phồng, những giọt nước trong suốt từ trên vai hắn lăn xuống, trong thoáng chốc hòa vào làn nước trong hồ.
Đột nhiên ta cảm thấy mặt nóng bừng lên mới phát hiện ta đang rất gần hắn. Đây cũng là lần đầu tiên ta nhìn thấy thân thể hắn.
Tay nắm khăn hơi chần chừ, động tác càng ngày càng nhẹ, trái tim trong lồng ngực cũng nhảy lên càng ngày càng mạnh. Ta lau một hồi cho hắn mới phát giác hắn đã dựa vào bệ hồ ngủ rồi.
Xem ra hắn thật sự rất mệt mỏi.
Ta bất giác giơ tay lên, xoa nhẹ hàng mi, rồi hai má hắn mà mỉm cười.
Thấy hắn ngủ ngon vậy ta không đành lòng đánh thức hắn.
Nhưng đợi một hồi lại sợ nước lạnh đành phải lay gọi hắn: "Hoàng thượng, hoàng thượng..."
"Ừ." Hắn trả lời, mở mắt ra, còn cười một tiếng nói : "Trẫm ngủ quên sao?"
Ta kéo hắn: "Hoàng thượng mau đứng lên đi, mệt như vậy thì về tẩm cung nghỉ ngơi."
Chắc hẳn nghe thấy tiếng động trong phòng, cánh cửa bên ngoài bị ai đó nhẹ nhàng mở ra. Sau đó, ta nghe thấy có tiếng bước chân người đi vào, giọng Lý công công thúc giục: "Nhanh lên, còn không mau đi vào hầu hạ! Nếu hoàng thượng nhiễm lạnh, mỗi người các ngươi đều đừng nghĩ mình sống được!"
Ta quay đầu lại, thấy Lý công công vừa bước nhanh vào vừa quay đầu lại dạy dỗ cung tỳ phía sau.
Ta cũng đứng lên, có các nàng hầu hạ thì không cần ta nữa bèn đi lên phía trước, khẽ cười nói: "Vừa rồi bản cung ở đây hầu hạ hoàng thượng, có phải nếu hoàng thượng nhiễm lạnh thì đầu bản cung sẽ rơi không?"
Nghe vậy, Lý công công biến sắc vội kêu lên: "Nương nương, sao nô tài lại dám có ý này chứ?"
Ta cười, ta biết bây giờ y đâu có gan này nhưng ta muốn hù dọa y một chút.
Chẳng bao lâu, cung tỳ đã hầu hạ Hạ Hầu Tử Khâm mặc quần áo xong. Ta đi ra bên ngoài lấy quầ áo của mình mặc vào thì thấy hắn đã đi ra. Đưa tay ra, ta cảm thấy rất lạnh.
Không ngờ nhiệt độ trong ngoài lại chênh lệch nhiều như vậy.
Hắn không nói gì, chỉ nắm tay lôi ta về tẩm cung.
Ta biết hắn rất mệt mỏi nhưng đi lại lâu như vậy lại khiến ta tỉnh táo. Nghĩ đến, nhất định do ban ngày ta đã ngủ khá lâu thì bất giác mỉm cười. Xem ra ban ngày thật không nên ngủ nhiều, nếu không buổi tối sẽ mất ngủ.
Trở về phòng, hầu hạ hắn lên giường xong, ta cũng lên giường nằm bên cạnh hắn. Ngước mắt lên, ta nhìn thấy khuôn mặt mệt mỏi của hắn thì buồn cười: "Mọi người đều cho rằng làm hoàng đế là đại phúc nhưng thần thiếp chỉ thấy người rất mệt mỏi."
Hắn cười nhẹ một tiếng nói: "Đúng vậy, trẫm ở trong cung sống nhờ lý trí, xuất cung sống nhờ sức khỏe. Làm hoàng đế thật chẳng phải là mỏi mệt bình thường."
Ta nhìn hắn nói: "Nhưng thần thiếp cảm thấy, người tuy mệt nhưng rất hào hứng."
Hắn cười nhưng không nói thêm gì nữa.
Nhìn lại lần nữa thấy hắn đã nhắm mắt lại chắc là muốn ngủ bèn giơ tay kéo lại chăn lên vai cho hắn, bỗng nhiên nghe hắn nói: "Ngày mai trẫm đưa nàng đi."
Ta run người bật thốt lên hỏi: "Đi làm cái gì?"
"Dạy nàng bắn tên." Hắn nhẹ nhàng nói.
Ta bỗng cảm thấy vui vô cùng, hắn nói muốn dạy ta bắn tên sao? Có thật không? Ta cũng chỉ hi vọng trong hội săn bắn năm nay sẽ được thấy phong thái thiện xạ của hắn chứ không ngờ tới hắn còn muốn đích thân dạy ta bắn tên nữa.
"Vì sao hoàng thượng muốn dạy thần thiếp bắn tên?" Ta ghé vào ngực của hắn hỏi.
Hắn chỉ hạ giọng nói: "Trẫm không thích người quá yếu ớt."
Thật không? Vậy Diêu phi thì sao? Nàng là con nhà tướng nên chắc sẽ không yếu ớt, sao hắn lại không thích chứ? Nếu không sao lại có chuyện đã xảy ra ở năm Nguyên Quang thứ hai?
Nhưng ta rất hiểu chuyện mà không hề nhắc đến nàng ta.
E là chỉ được ở vườn Thượng Lâm này vài ngày ngắn ngủi, ta chỉ hy vọng ta và hắn được bên nhau.
Trở về rồi, hắn lại là hoàng đế thiên triều, phải vui cười với ba nghìn mĩ nhân chốn hâu cung. Còn ta chỉ là một phi tần trong muôn vàn phi tần của hắn, cũng phải nghiêm cẩn ở trong cung chờ đợi một chút sủng ái hiếm hoi kia.
"Hơn tháng nữa là sinh nhật trẫm, lúc đó sẽ trở lại vườn Thượng Lâm, trẫm muốn xem chút thành tựu của nàng." Hắn ghé vào tai ta khẽ nói.
Trong lòng ta rung động, không thể tin nổi nhìn nam nhân đang gần trong gang tấc kia. Cho tới bây giờ thú vui săn bắn đều là việc dành cho vương công quý tộc, không lẽ năm nay thay đổi quy tắc hay sao?
Hắn bỗng nhiên nghiêng mình ôm chặt người ta, chẳng biết tại sao, ta cảm thấy tim đập nhanh, không dám cười hỏi hắn: "Hoàng thượng, sinh nhật người muốn thần thiếp tặng cái gì?"
Một lát sau mới nghe hắn gằn từng chữ: "Ngày chín tháng ba đó nàng săn một con mồi ở vườn Thượng Lâm cho trẫm."
Giọng của hắn không lớn nhưng không hiểu vì sao lại khiến ta cảm thấy lạnh lẽo?
Vì sao mà ta cảm thấy con mồi trong lời hắn không phải là một con mồi bình thường?
Ta hơi chần chờ, cuối cùng đi tới phía trước, giơ tay lên vén màn bông ra, ngay lập tức một luồng khí nóng phả vào mặt. Ta hơi kinh ngạc vội cởi áo khoác ra vì sợ nhiệt độ trong này khá cao, chút nữa đổ mồ hôi thì sẽ không tốt. Sau đó tiện tay để quần áo sang một bên rồi mới tiếp tục đi vào.
Gian phòng bên trong cũng không lớn. Trước mặt đặt một bình phong dài, trên đó vẽ bức tranh "Hoa nở phú quý" rất đẹp, nhất là trong phòng lúc này sương khói lượn lờ khiến những cánh hoa mẫu đơn như ẩn như hiện. Qua tấm bình phong ta thấy hắn đang an tĩnh dựa vào bệ hồ tắm, không cử động chút nào.
Chẳng biết tại sao, lúc bước tới ta cố gắng giữ yên lặng. Đi đến rồi ta mới thấy hắn đang nhắm hai mắt, nghe thấy tiếng chân ta đến cũng chỉ hơi giật giật chân mày mà không hề mở mắt.
Ta không nói lời nào, cho tay vào chậu hoa nắm một nắm hoa thả xuống hồ. Những cánh hoa thưa thớt dập dờn theo sóng nước tỏa đi bốn phía.
Hương hoa thoang thoảng bay lên thật say lòng người.
Ta bất giác mỉm cười.
Ta trút cả chậu hoa xuống nước, nhìn những cánh hoa đào hồng nhạt từ từ trôi xa trong làn nước, chẳng mấy chốc đã ngập tràn cả mặt hồ.
Lúc này, hương hoa càng thêm nồng đượm.
Tâm trạng ta cũng khoan khoái, rốt cuộc ta đã tin công dụng của cánh hoa đào, nếu không sao khi ngửi hương hoa lại có cảm giác thư thái như vậy chứ?
"Sao còn chưa ngủ?" Một giọng nói bình thản vang lên.
Ta đột nhiên kinh hãi, ngoái đầu nhìn lại người bên cạnh thì thấy hắn vẫn thoải mái tựa ở cạnh hồ, hai mắt vẫn nhắm. Nhưng hắn biết là ta tới.
Ta vội thẳng người lên nói: "Thần thiếp vừa nghe cung tỳ nói tắm cánh hoa đào có thể làm người thoải mái hơn, vì thế thần thiếp cho thêm hoa vào nước."
Hắn "Ừ" rồi mở mắt ra, cười nói: "Trẫm đã lâu không hoạt động, mới luyện vài chiêu đã đau hết mình mẩy rồi."
Ta hơi giật mình. Lúc trời chạng vạng cũng chỉ nhìn thấy hắn đứng ở bên cạnh nhìn các vũ lâm quân luận bàn võ nghệ. Thật không ngờ hắn lại tự mình luyện tập sao? Nhưng thử hỏi ai mà dám tập luyện với hắn chứ?
Thấy ta im lặng không nói lời nào, hắn khẽ nhíu mày: "Đang nghĩ gì vậy?"
"Dạ." Ta vội hoàn hồn tiến lên phía trước nói: "Thần thiếp đang suy nghĩ, cánh hoa đào này thật sự thần kỳ như vậy sao?
Hắn khẽ cười: "Vậy nàng phải xuống nước thử xem chứ?" Nói rồi đưa tay kéo ta xuống.
Ta hơi kinh hãi, theo bản năng nghiêng người né, nếu bị hắn kéo xuống mà thành hồ rất cao thì nguy hiểm lắm. Hắn bắt hụt, ta tưởng rằng hắn sẽ tức giận nhưng không nghĩ tới hắn nhíu mày lại như cố chịu dựng điều gì.
Ta chăm chú nhìn mới thấy trên bả vai hắn có một vết bầm xanh tím khá lớn.
Ta thở nhẹ một tiếng khẽ gọi: "Hoàng thượng..."
Hắn cúi đầu nhìn, bình thản nói: "Vô ý đánh trúng mà thôi."
Ta vội lấy chiếc khăn ngâm trong nước nóng bên cạnh xoa khẽ lên bả vai hắn. Hắn không hé răng chỉ cố gắng chịu đau.
Ta không khỏi cười hỏi: "Hoàng thượng, thần thiếp rất tò mò không biết rốt cuộc là ai mà to gan như vậy, dám đả thương người?" Sao hắn lại vô ý bị thương chứ? Nhất định trong lúc tỷ thí, quyền cước không có mắt đã đánh trúng. Mà hắn lại là người coi trọng sĩ diện như thế.
Hắn hừ khẽ một tiếng, cũng không tức giận ta chỉ nói: "Đêm khuya nàng không ngủ, đến chế nhạo trẫm sao?
Ta cúi xuống lắc đầu: "Thần thiếp lo cho hoàng thượng."
Đúng như lời Cố Khanh Hằng nói, hắn thật là một hoàng đế tốt, mọi chuyện đều muốn tự mình trải nghiệm. Thiên triều rộng lớn như vậy nhưng chỉ có một hoàng đế mà thôi.
Đây là lần đầu tiên ta mới thấy hắn cực khổ như vậy.
Hắn lại nhắm mắt lại, cúi đầu hừ một tiếng không nói thêm gì nữa. Nhưng rõ ràng ta nhìn thấy trên khóe miệng hắn có nét cười, không hề nhạt đi mà ngày càng đậm hơn.
Tận đến khi bả vai hắn đã được xoa đến hồng lên ta mới bỏ chiếc khăn kia ra, sau đó ngâm nước nóng cẩn thận lau người cho hắn.
Hắn thở đều đều, lồng ngực nam nhân rộng lớn tráng kiện khẽ phập phồng, những giọt nước trong suốt từ trên vai hắn lăn xuống, trong thoáng chốc hòa vào làn nước trong hồ.
Đột nhiên ta cảm thấy mặt nóng bừng lên mới phát hiện ta đang rất gần hắn. Đây cũng là lần đầu tiên ta nhìn thấy thân thể hắn.
Tay nắm khăn hơi chần chừ, động tác càng ngày càng nhẹ, trái tim trong lồng ngực cũng nhảy lên càng ngày càng mạnh. Ta lau một hồi cho hắn mới phát giác hắn đã dựa vào bệ hồ ngủ rồi.
Xem ra hắn thật sự rất mệt mỏi.
Ta bất giác giơ tay lên, xoa nhẹ hàng mi, rồi hai má hắn mà mỉm cười.
Thấy hắn ngủ ngon vậy ta không đành lòng đánh thức hắn.
Nhưng đợi một hồi lại sợ nước lạnh đành phải lay gọi hắn: "Hoàng thượng, hoàng thượng..."
"Ừ." Hắn trả lời, mở mắt ra, còn cười một tiếng nói : "Trẫm ngủ quên sao?"
Ta kéo hắn: "Hoàng thượng mau đứng lên đi, mệt như vậy thì về tẩm cung nghỉ ngơi."
Chắc hẳn nghe thấy tiếng động trong phòng, cánh cửa bên ngoài bị ai đó nhẹ nhàng mở ra. Sau đó, ta nghe thấy có tiếng bước chân người đi vào, giọng Lý công công thúc giục: "Nhanh lên, còn không mau đi vào hầu hạ! Nếu hoàng thượng nhiễm lạnh, mỗi người các ngươi đều đừng nghĩ mình sống được!"
Ta quay đầu lại, thấy Lý công công vừa bước nhanh vào vừa quay đầu lại dạy dỗ cung tỳ phía sau.
Ta cũng đứng lên, có các nàng hầu hạ thì không cần ta nữa bèn đi lên phía trước, khẽ cười nói: "Vừa rồi bản cung ở đây hầu hạ hoàng thượng, có phải nếu hoàng thượng nhiễm lạnh thì đầu bản cung sẽ rơi không?"
Nghe vậy, Lý công công biến sắc vội kêu lên: "Nương nương, sao nô tài lại dám có ý này chứ?"
Ta cười, ta biết bây giờ y đâu có gan này nhưng ta muốn hù dọa y một chút.
Chẳng bao lâu, cung tỳ đã hầu hạ Hạ Hầu Tử Khâm mặc quần áo xong. Ta đi ra bên ngoài lấy quầ áo của mình mặc vào thì thấy hắn đã đi ra. Đưa tay ra, ta cảm thấy rất lạnh.
Không ngờ nhiệt độ trong ngoài lại chênh lệch nhiều như vậy.
Hắn không nói gì, chỉ nắm tay lôi ta về tẩm cung.
Ta biết hắn rất mệt mỏi nhưng đi lại lâu như vậy lại khiến ta tỉnh táo. Nghĩ đến, nhất định do ban ngày ta đã ngủ khá lâu thì bất giác mỉm cười. Xem ra ban ngày thật không nên ngủ nhiều, nếu không buổi tối sẽ mất ngủ.
Trở về phòng, hầu hạ hắn lên giường xong, ta cũng lên giường nằm bên cạnh hắn. Ngước mắt lên, ta nhìn thấy khuôn mặt mệt mỏi của hắn thì buồn cười: "Mọi người đều cho rằng làm hoàng đế là đại phúc nhưng thần thiếp chỉ thấy người rất mệt mỏi."
Hắn cười nhẹ một tiếng nói: "Đúng vậy, trẫm ở trong cung sống nhờ lý trí, xuất cung sống nhờ sức khỏe. Làm hoàng đế thật chẳng phải là mỏi mệt bình thường."
Ta nhìn hắn nói: "Nhưng thần thiếp cảm thấy, người tuy mệt nhưng rất hào hứng."
Hắn cười nhưng không nói thêm gì nữa.
Nhìn lại lần nữa thấy hắn đã nhắm mắt lại chắc là muốn ngủ bèn giơ tay kéo lại chăn lên vai cho hắn, bỗng nhiên nghe hắn nói: "Ngày mai trẫm đưa nàng đi."
Ta run người bật thốt lên hỏi: "Đi làm cái gì?"
"Dạy nàng bắn tên." Hắn nhẹ nhàng nói.
Ta bỗng cảm thấy vui vô cùng, hắn nói muốn dạy ta bắn tên sao? Có thật không? Ta cũng chỉ hi vọng trong hội săn bắn năm nay sẽ được thấy phong thái thiện xạ của hắn chứ không ngờ tới hắn còn muốn đích thân dạy ta bắn tên nữa.
"Vì sao hoàng thượng muốn dạy thần thiếp bắn tên?" Ta ghé vào ngực của hắn hỏi.
Hắn chỉ hạ giọng nói: "Trẫm không thích người quá yếu ớt."
Thật không? Vậy Diêu phi thì sao? Nàng là con nhà tướng nên chắc sẽ không yếu ớt, sao hắn lại không thích chứ? Nếu không sao lại có chuyện đã xảy ra ở năm Nguyên Quang thứ hai?
Nhưng ta rất hiểu chuyện mà không hề nhắc đến nàng ta.
E là chỉ được ở vườn Thượng Lâm này vài ngày ngắn ngủi, ta chỉ hy vọng ta và hắn được bên nhau.
Trở về rồi, hắn lại là hoàng đế thiên triều, phải vui cười với ba nghìn mĩ nhân chốn hâu cung. Còn ta chỉ là một phi tần trong muôn vàn phi tần của hắn, cũng phải nghiêm cẩn ở trong cung chờ đợi một chút sủng ái hiếm hoi kia.
"Hơn tháng nữa là sinh nhật trẫm, lúc đó sẽ trở lại vườn Thượng Lâm, trẫm muốn xem chút thành tựu của nàng." Hắn ghé vào tai ta khẽ nói.
Trong lòng ta rung động, không thể tin nổi nhìn nam nhân đang gần trong gang tấc kia. Cho tới bây giờ thú vui săn bắn đều là việc dành cho vương công quý tộc, không lẽ năm nay thay đổi quy tắc hay sao?
Hắn bỗng nhiên nghiêng mình ôm chặt người ta, chẳng biết tại sao, ta cảm thấy tim đập nhanh, không dám cười hỏi hắn: "Hoàng thượng, sinh nhật người muốn thần thiếp tặng cái gì?"
Một lát sau mới nghe hắn gằn từng chữ: "Ngày chín tháng ba đó nàng săn một con mồi ở vườn Thượng Lâm cho trẫm."
Giọng của hắn không lớn nhưng không hiểu vì sao lại khiến ta cảm thấy lạnh lẽo?
Vì sao mà ta cảm thấy con mồi trong lời hắn không phải là một con mồi bình thường?
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)