Thứ Sáu, 3 tháng 8, 2012

Tình yêu gào thét - Hồng Cửu (Hoàn thành) Chương 2


"Ồ, quả là rất thoải mái. Chúng ta làm quen nhé, tôi là Khang Bách." Nam nhân chìa tay về phía tôi. Đầu óc tôi còn chưa kịp trở về bình thường nhưng theo bản năng cũng đưa tay ra nắm lấy tay hắn, sau đó thốt ra một câu mất lịch sự đến nỗi chính tôi cũng không chấp nhận được: "Sao tên ngươi lại giống tên công ty máy tính vậy?"

Khang Bách mỉm cười: "Ta cũng thấy vậy, cũng may cha mẹ ta không có ý tưởng đột phá nên tên của ta cũng chỉ đơn giản như thế. Nếu lấy họ Đỗ của mẹ rồi thêm cái tên Bác nữa thì còn ghê gớm hơn."

Tôi cười ha ha cảm thấy người này thật thú vị. Khang Bách nói: "Chúng ta quen biết nhau bằng phương thức độc nhất vô nhị thế này, nói không có duyên phận thì không đúng. Hay là vậy đi, hôm nay ta mời ngươi ăn một bữa cơm, chúng ta kết giao bằng hữu."

Tôi chẳng suy nghĩ nhiều, chuyện này đơn giản có gì mà không được, vì thế chúng tôi đến quán lẩu gần đó. Tuổi trẻ thật tốt, tự tin sôi nổi, lớn đến giờ tôi chưa từng sợ người lạ. 

Khang Bách gọi hai chai bia, tôi và hắn mỗi người một chai vừa ăn uống vừa chuyện.

Hắn hỏi ngươi vẫn là sinh viên sao?

Tôi nói ừ, ta đang học năm thứ 3 đại học, hai năm nữa sẽ tốt nghiệp.

Hắn nói còn những hai năm nữa mới tốt nghiệp cơ à, lẽ ra ta không nên cho ngươi uống rượu mới phaỉ.

Tôi nói sợ cái gì, bia cũng không phải rượu, ta không tin ta không thể uống rượu.

Hắn lại hỏi vậy ngươi đã từng uống rượu sao?

Tôi nói không có nhưng bây giờ không phải đang uống sao?

Hắn không được thoải mái, nói ngươi xem tội của ta nặng không, lại bắt được một quái vật kỳ lạ ở bờ biển.

Tôi bắt đầu cười ha ha nói ngươi không bắt được quái vật mà là một con khủng long, một con khủng long biết gào thét.

Hắn cũng cười ha ha, nói ta nhặt được một con khủng long biết khóc.

Tôi sờ mặt mình, mới phát hiện nước mắt đang chảy xuống. Tôi vội lấy tay xoa mặt cười nói ta không say, nóng quá.

Khang Bách nói ngươi muốn khóc thì khóc đi, không cần ngại ai. Ngươi xem, ta cũng thất tình rồi. Chúng ta quen nhau từ trung học đến đại học, tình cảm vô cùng tốt đẹp. Đến khi tốt nghiệp, ta nói muốn kết hôn thì nàng lại theo thủ trưởng sang Mỹ. Nàng bỏ cả quốc tịch mà đi.

Tay hắn cũng bắt đầu sờ loạn trên mặt.

Tôi lấy ly của mình đụng mạnh vaò ly của hắn, sau đó kêu to thất tình vạn tuế rồi ngửa cổ uống ừng ực đến cạn ly. Uống xong tôi nói với hắn, vừa rồi có rất nhiều người nhìn chúng ta nhưng ta không quan tâm, ta đang thất tình, ta còn sợ gì chứ?

Hắn cũng nói, đúng vậy ta cũng bị nữ nhân bỏ rơi, ta cũng sợ gì nào?

Hai chúng tôi lại bắt đầu hi ha nói cười, một bên cười một bên sờ mặt, một bên cốp cốp cụng ly.

Lúc mười hai giờ, Khang Bách nói với tôi: Giao thừa vui vẻ! Cô bé lọ lem, qua mười hai giờ ngươi sẽ biến thành công chúa, hy vọng cuộc sống sau này sẽ vui vui vẻ vẻ, đừng đau buồn nữa.

Tôi quẹt mặt lung tung một hồi, sau đó nói lớn không có! Khang Bách ngươi cũng cố lên!

Khang Bách cũng nói, cố lên! Sau đó chúng tôi uống cạn ly cuối cùng.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét